Còn quá sớm cho loại chuyện tào lao như thế này, chỉ mới 7 giờ 30 sáng khi tôi lái xe đến chiếu nghỉ trước một ngôi nhà được thiết kế theo kiểu Tudor trên phố Chestnut. Dàn vạn niên thanh che bóng mát ngang qua thảm cỏ giữa ngôi nhà và gara ôtô. Một nhóm cảnh sát đã tụ lại trên thảm cỏ trước nhà.
Tôi sập cửa chiếc xe Explorer mua được ba năm, cài khuy áo kaki để chống chọi lại cái giá lạnh buổi sáng và rảo bước ngang qua thảm cỏ được xén tỉa kỹ càng.
Jacobi và Conklin đang đứng ở cửa trước, phỏng vấn một đôi vợ chồng khoảng bảy mươi tuổi mặc đồ tắm kẻ sọc và đi dép lê trong nhà. Với vẻ mặt đau khổ và mớ tóc bù xù, đôi vợ chồng bảy mươi tuổi trông có vẻ rất kinh hoàng cứ như thể họ vừa lỡ chạm ngón tay vào ổ điện trên tường vậy.
Ông già rên rỉ hỏi Jacobi: “Làm sao ông biết chúng tôi không cần đến sự bảo vệ của cảnh sát, thưa ông ? Ông có thể tiên liệu được tương lai sao ?”
Jacobi quay khuôn mặt mệt mỏi về phía tôi và giới thiệu ông bà Robert Cronin với tôi.
“Xin chào”, tôi nói và bắt tay họ, “đây quả là một thử thách kinh khủng, tôi biết. Chúng tôi sẽ cố gắng làm cho nó trở nên dễ dàng với ông bà hết mức có thể”.
“Đội khám nghiệm hiện trường đang trên đường tới”, Conklin nói với tôi, “Tôi có thể xoay xở để phỏng vấn ở đây, thưa Trung uý”, anh ấy xin phép nhưng cũng cho tôi biết là anh ấy rất sẵn lòng làm công việc đó.
“Toàn bộ công việc này thuộc về anh mà, Thanh tra. Hãy làm công việc của mình đi”.
Tôi xin phép rồi cùng Jacobi bước tới chỗ chiếc Jaguar XK-E màu xanh đen có thể bỏ mui đang đỗ nghếch mũi trên đường chạy. Một chiếc xe đẹp và vì thế, càng làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Tôi quá biết mình phải chờ đợi đỉều gì ngay từ khi nhận được cú gọi của Jacobi hai mươi phút trước đây. Tuy nhiên, khi tôi nhìn vào gương mặt nạn nhân, trái tim tôi vẫn quặn lại.
Giống như cô gái trong chiếc xe Caddy, cô gái này là người da trắng, tuổi từ 18 đến 21, xinh đẹp. Mái tóc cô vàng hoe buông lơi thành sóng trên vai. Cô có mái tóc quá đẹp và óng ả.
Cô ta đang “nhìn ra” phố Chesnut với đôi mắt xanh to tròn. Cũng giống như cô gái trong chiếc Caddy cô được xếp đặt để trông như vẫn còn sống.
“Chúa ơi, Jacobi”, tôi nói, “Một cô gái khác. Cô gái trong chiếc Jaguar”.
“Chính trong thời tiết giá lạnh tối qua”, Jacobi nhắc tôi, “Cô ta hẳn là lạnh cóng. Và lại một lần nữa chúng ta lại bắt gặp những bộ quần áo đắt tiền”.
“Phải, từ đầu đến chân”.
Nạn nhân đang mặc áo choàng ngoài có khăn màu xanh da trời và một cái váy len kẻ ô có hình hoa tuy-líp màu xám xanh, ủng của cô ta là loại có khoá kéo phía sau hiệu Jimmy Choo. Chỉ riêng áo choàng ngoài thôi thì cũng đáng giá ba tháng lương của "cớm" rồi.
Chỉ có một chút lạc điệu. Đồ trang sức của cô gái đã chết này khiến tôi phải suy nghĩ.
Vòng đeo tay chơi tennis và hoa tai cùng kiểu loé lên ánh sáng của những viên kim cương giả. Tất cả những chuyện này là thế nào đây ?
Tôi quay lại khi nghe tiếng còi báo động, theo dõi hai chiếc xe tải nhỏ của Đội khám nghiệm hiện trường và Cấp cứu cùng tới một lúc, đỗ ngay sau sợi dây ngăn đường của nhóm xe cảnh sát.
Conklin đi ngang qua bãi cỏ hướng về xe của Đội cấp cứu. Tôi nghe anh ấy nói với lái xe: “Cô ấy chết rồi, anh bạn ạ. Xin lỗi vì anh phải vất vả đến đây”.
Khi chiếc xe cứu thương quay đầu, Charlie Clapper bước ra khỏi xe với đồ đạc và máy ảnh trong tay. Anh ta bước lại gần chỗ chúng tôi đang đứng và nói: “Mỗi ngày thêm một mạng” và yêu cầu chúng tôi đứng né sang một bên.
Jacobi và tôi đứng cách chiếc Jaguar vài thước trong khi Charlie Clapper chụp ảnh.
Tôi nghĩ là tôi biết anh ấy sẽ tìm thấy gì: một vết hằn của sợi dây thắt ngang họng của cô gái, không có túi xách tay, không có giấy tờ tuỳ thân - và chiếc xe đó thì sạch như li như lau.
“Cô có ngửi thấy gì không ?” Jacobi hỏi.
Dù là từ xa nhưng tôi đã ngửi thấy mùi này trước đó: một mùi xạ khiến tôi nghĩ đến hoa phong lan.
“Loại nước thơm của cô gái trong xe Caddy”, tôi nói với đồng nghiệp trước đây của mình. “Anh biết đấy, điều đầu tiên khiến ta nghĩ đến là nó có tính cá nhân. Nhưng bây giờ lại một cô gái khác ? Lại một lần nữa ? Về thể xác thì tương tự như nhau. Một hiện trường tội ác tinh khiết khác ? Chúng đã vượt quá việc giết người thông thường rồi, Jacobi. Chúng làm việc này chỉ để cho vui thôi”.
Chúng tôi theo dõi đội của Clapper lấy dấu tay trên chiếc xe trong lặng lẽ. Tôi biết rằng Jacobi và tôi đang cùng tìm kiếm những câu hỏi không lời.
Hai cô gái này là ai ? Và những kẻ quái đản lập dị đã giết họ là ai ?
Điều gì đã khởi động toàn bộ những chuyện này ?
Ý nghĩa của việc ăn mặc cho nạn nhân như trong kịch này là gì ?
“Bóng đang trong chân những gã này”, Jacobi nói khi xe của pháp y tới, “Đưa các nạn nhân lên trình diễn như vậy. Chúng nó không chỉ mua vui đâu, Boxer. Chúng đang ra dấu hiệu gì đấy”.