Yuki thức dậy trong bóng tối, trái tim cô đập dồn dập. Mọi thứ trở lại với cô ngay lập tức và rõ ràng đến mức không bình thường. Bác sĩ Pierce nói với cô những lời chia buồn trong bệnh viện. Lindsay lái xe đưa cô từ bệnh viện về nhà, đặt cô lên giường và ngồi bên cạnh cô cho đến khi cô thiếp đi.
Tuy nhiên, mọi điều vẫn thật phi lý.
Ngày hôm qua, mẹ cô còn khoẻ mạnh. Ngày hôm nay, bà đã ra đi.
Yuki túm lấy đồng hồ - đã gần 6:15.
Cô gọi tới Bệnh viện thành phố, vật vã lách qua hệ thống Audix dày đặc. Cuối cùng, cô cũng bắt liên lạc được với người trực tổng đài và người ta nối máy cho cô tới phòng cấp cứu.
“Cô có thể tới bất cứ lúc nào, thưa cô Castellano”, người y tá phòng cấp cứu nói, “Nhưng mẹ cô không ở đây. Bà hiện ở dưới tầng hầm”.
Cơn giận của Yuki bùng lên ngay tức thì và mù quáng. Cô ngồi thẳng lên trên giường.
“Cô định nói gì, tôi không hiểu: Mẹ tôi ở dưới tầng hầm là sao ?”
"Tôi lấy làm tiếc. Tôi định nói là chúng tôi không thể giữ các bệnh nhân đã qua đời trong phòng cấp cứu được...”
“Các người đưa mẹ tôi xuống nhà xác của bệnh viện sao ? Đồ vô cảm...”
Yuki dập máy rồi lại nhấc máy lên và quay số gọi một chiếc tắc-xi. Cô không tin chính mình có thể tự lái vào lúc này. Cô mặc nhanh chiếc quần bò, áo len đan, đi giày thể thao, khoác áo choàng da bên ngoài và lao vội ra khỏi căn hộ xuống phố Jones.
Cô tự đấu tranh với mình để có thể chấp nhận sự thật phũ phàng này.
Mẹ cô đã qua đời. Không còn Keiko ở trên đời này nữa.
Bên trong bệnh viện, Yuki tìm đường đi qua những đám người bối rối đang đứng trong hành lang, tìm cầu thang lên tới phòng cấp cứu.
Mắt nảy lửa, cô nhìn hết y tá này sang y tá khác đang đứng trong ngăn của họ. Họ nói chuyện với nhau, làm như thể cô không hề tồn tại. Cô tóm lấy một bản phác đồ điều trị, phang mạnh nó vào quầy lễ tân. Chỉ điều đó mới khiến họ để ý đến cô.
“Tôi là Yuki Castellano”, cô nói với nữ y tá mà trang phục vẫn còn dây đầy những mảnh vụn bánh qui. “Mẹ tôi đã ở đây tối qua. Tôi cần phải biết chuyện gì đã xảy ra với bà”.
“Mẹ cô tên là gì ?”
“Keiko Castellano. Bác sĩ Pierce là bác sĩ của bà”. “Làm ơn cho tôi xem giấy uỷ quyền từ luật sư của cô ?”
“Cô nói sao ?”
“Cô không biết gì về quyền được bảo vệ bí mật y tế sao ? Chúng tôi chỉ có thể nói cho cô biết tình hình của mẹ cô nếu như cô có giấy uỷ quyền của luật sư”.
Cơn giận dữ bùng lên trong Yuki: “Cô đang nói gì vậy ? Cô có điên không đấy ?”
Chuyện quái gì xảy ra khiến câu hỏi của cô phải liên quan đến quyền của bệnh nhân ? Mẹ cô vừa mới mất. Cô có quyền biết chuyện gì đã xảy ra với bà chứ.
Yuki gắng kiểm soát giọng nói của mình: “Bác sĩ Garza có ở đây không ?”
“Tôi sẽ gọi ông ấy cho cô nhưng ông ấy cũng không thể nói với cô điều gì. Ông ấy cũng chịu chi phối dưới quyền được bảo vệ bí mật y tế, như tất cả chúng tôi ở đây”.
“Tôi vẫn muốn tận dụng cơ hội”, Yuki nói, “Tôi muốn gặp bác sĩ Garza !”
“Cứ bình tĩnh”, người y tá nói, hướng đôi mắt to tướng, vô cảm nhìn Yuki như thể muốn cô biết rằng đầu óc của cô hiện không bình thường, “Để tôi xem liệu bác sĩ Garza vẫn còn ở đây hay không ?”