Vừa thở hổn hển, tôi vừa gọi cho sở trong khi Conklin khoá tay Louie Bergin ra sau lưng.
Tay và phía bên phải mặt của Bergin đã có vết bầm và chảy máu do bị ngã.
Nhưng hắn chẳng nói một lời.
Và hắn cũng chẳng phản kháng gì.
Tôi lại nghĩ tiếp, hình như có rắc rối gì rồi. Tất cả những gì mà chúng tôi có được ở Bergin chỉ là tội “cản trở nhân viên cảnh sát”, và một món tiền bảo lãnh tối thiểu, chẳng còn có gì hơn.
Nếu như hắn có thể nôn ra hàng nghìn đôla, thì hắn có thể trở về chỉ sau nửa tiếng đồng hồ. Hắn có thể ở Vancouver vào buổi tối và chúng tôi sẽ chẳng bao giờ thấy lại hắn lần nữa.
Conklin đã đọc được ý nghĩ đó của tôi.
“Lou, tôi đã thấy hắn. Hắn đã kháng cự lại việc bắt giữ”.
Lông mày tôi giãn ra. Kháng cự ư ? Gã ngồi trên đường trông như một con cá ngừ California đã chết vậy.
“Anh ta đã tấn công tôi mà”, Conklin xoa cằm tỉ tê, “định chiếm thế thượng phong trước khi tôi chống trả anh ta. Phải thừa nhận Lou ạ, rằng gã khỉ đột này đã chống lại nhân viên cảnh sát”.
Bergin lẩm bẩm: “Tôi ước là tôi đã tấn công ngài, ngài thám tử ạ. Đáng nhẽ tôi đã đấm vỡ cằm ngài rồi đấy”.
Conklin nói một cách tử tế với tên Bergin: “Làm ơn im đi. Tôi sẽ bảo anh khi nào được nói”.
Tôi hiểu những gì mà Conklin đang làm là “tăng tội để giá tiền bảo lãnh lên cao vùn vụt”.
Chơi như thế không, đẹp, nhưng chúng tôi đang tuyệt vọng. Tôi cần thời gian để tìm hiểu xem liệu Bergin có phải đã giết chết cô gái trong chiếc ôtô không.
Conklin đọc những quyền của Bergin, tống hắn lên ghế sau của chiếc xe tuần khi Jacobi đi tới và chở tôi đến hội trường.
Trên đoạn đường đi, tôi bảo với Jacobi rằng tôi không thể đợi để thẩm vấn Louis Bergin, để lấy lời khai và bắt hắn nhận tội cũng như để biết được tên đồng loã với hắn là ai nhằm ngăn chặn kẻ giết những cô gái.
“Cô ổn chứ Boxer. Nghe giọng cô lo lắng lắm”.
“Đúng thế”, tôi thừa nhận. ‘Tôi đang nghĩ, sẽ ra sao nếu Louis Bergin không phải là gã ta cần tìm ? Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo ? Bởi vì tôi chẳng còn một ý tưởng gì nữa cả”.