Phòng 2021 là cửa thứ hai tính từ thang máy trở đi, và nó có cách bày trí kì lạ giống hành lang, tấm ván ở đầu giường có cấu trúc ô vuông, những chiếc ghế ba chân, tấm thảm màu xanh sang trọng đầy sao lấp lánh trải dài. Người sở hữu hiện tại đã bị chúng tôi chỉ thị ra ngoài, để lại chiếc vali đang mở ở trên giường và các vật dụng trong phòng tắm. Trong đó có một chai Scotch nhỏ mở nắp trên cái bàn đầu giường.
Tôi cố tưởng tượng tên giết người đã đào thoát bằng cách nào. Gã người Trung Quốc ra mở cửa. Sandy Wegner nói xin chào. Ném áo khoác của cô ấy xuống ghế. Tên thứ nhất pha thêm Rohypnol vào đồ uống của cô ấy. Tên thứ hai, một tên võ sĩ chuyên nghiệp, xông ra từ phòng tắm để giết cô.
Tôi thấy cứ như mình có thể cảm nhận được vụ án mạng đang xảy ra bên cạnh. Sandy Wegner, vô vọng khi bị cưỡng hiếp và bị giết bởi hai con quái vật.
Một nỗi kinh hoàng không thể giải thích được bao trùm lấy tôi khi tôi nhìn quanh thấy chẳng chỗ nào có thể nhảy ra được. Nhưng căn phòng đã được lau dọn sạch sẽ và nhiều người sử dụng sau cái chết của Sandy.
Tôi nói với người đồng nghiệp cũ, “Tôi ghét những căn phòng khách sạn”.
“Cái thảm ắt hẳn phải có hàng triệu sợi tóc của bao nhiêu người, không có sợi tóc nào cùng chung chủ cả”.
“Cám ơn ông đã gợi đến hình ảnh ấy, Jacobi”.
Người quản lý đi đến trước cửa, nói rằng anh ta đã đề nghị người sở hữu hiện tại của căn phòng và sẽ để trống nó bao lâu cũng được, miễn là chúng tôi cần. Tôi cám ơn anh ta, nói rằng chúng tôi sẽ rời sớm, nhưng không lâu nữa Đội khám xét hiện trường sẽ đến.
Tôi nói với Jacobi: “Đội khám xét hiện trường sẽ tìm ra dấu vân tay hay một sợi tóc hoặc một vẩy da. Chúa phù hộ”.
“Đừng nguôi hi vọng”, ông ấy nhún vai nói.
Tôi nói: “Đừng nguôi cầu trời”.