Lúc đó là khoảng sau 8 giờ tối một chút khi tôi đang cố sức chạy lên đồi Potrero - chặng lượt về của tua chạy hàng đêm của mình.
Tôi đang hình dung lại mọi việc trong khi chạy. Sự mơ hồ của cuộc điều tra lặp đi lặp lại trong đầu tôi - từ việc nhìn các cảnh sát trong văn phòng điều tra các vụ án của họ, việc tôi đưa ra lời khuyên, ra lệnh, lần giở giấy tờ, chạy theo các lệnh khám xét, tranh cãi về những điều còn bất đồng hay căm ghét áp lực của toàn bộ công việc đáng ghét này.
Hầu hết các buổi tối, tiếng đập đều đều phát ra từ đôi giày cao su của tôi xuống hè đường thường khiên tôi bình tâm nhưng đêm nay, điều đó không tới với tôi.
Và tôi đổ lỗi cho sếp Tracchio.
Bài thuyết giảng của sếp hay bạn muốn gọi đó là cái gì thì tuỳ, đã khiến tôi rung động tận tâm can.
Tôi chạy trong cơn gió lạnh và xem xét lại từng quyết định của mình đối với vụ án của cô gái trong chiếc xe Caddy, lo lắng rằng hình như mình đã khiến cho mọi người thất vọng, cả chính tôi cũng vậy.
Martha hiển hiện trong các vấn đề của tôi. Nó cứ nhảy cẫng lên một cách thanh thản vô tư trước mặt tôi, thường là sủa quanh chân tôi như giống chó collie vẫn thường làm.
Tôi thở hổn hển: “Thôi đi, con nỡm !” nhưng vẫn không thể ngăn con chó làm trò dẫn dụ tôi. Tôi giống như một con cừu chậm trễ còn nó như chú chó mẫn cán của người chăn cừu.
Hai mươi phút sau, tôi đã về căn nhà yêu quí của mình, tắm rửa xong và thơm mát mùi chanh của dầu gội đầu.
Tôi mặc chiếc áo ngủ màu xanh da trời ưa thích của mình, đặt đĩa nhạc Kinh cầu của Al Green vào máy nghe CD và mở một chai bia. Tôi nhấp một ngụm dài thứ bia mát lạnh từ chiếc chai màu hổ phách của hãng Anchor Steam. Hừm, thật tuyệt.
Bữa ăn là một gói mì ống ưa thích đang toả hương thơm trong lò và tôi bắt đầu cảm thấy bình thường trở lại thì chuông cửa reo vang.
Chết tiệt.
Tôi hét vào chiếc loa điện tử “Ai đấy ?” và một giọng thân thiện cũng hét lên đáp lại.
“Lindsay, tớ đây. Tố có thể vào được không ?”
Tôi bấm cửa cho Yuki vào và trong khi cô ấy leo lên tầng, tôi bày bàn cho hai người ăn và lây thêm cốc rót bia.
Một phút sau, Yuki hổn hển ào vào phòng tôi như một cơn bão nhỏ.
“Ồ, tớ thích cái này”, tôi nói, xem xét lọn tóc trước trán nhuộm thành vệt màu bạch kim của Yuki. Vài ngày trước đây, nó có màu đỏ tươi.
“Ha, đây là phiếu thuận thứ hai của tớ”, Yuki nói ném mình xuống chiếc ghế bành. “Mẹ tớ bảo, tóc này làm cho con giống như nữ chiêu đãi viên hàng không”. Yuki cười rộ: “Này, đó chính là một ước mơ không thành của mẹ tớ đấy. Cái gì mà thơm thế nhỉ ?” “Ồ, đó là món mì nóng hổi theo phong cách của Boxer đấy mà”, tôi nói, “Đừng có tranh cãi gì hết, tớ làm thừa cho hai người đấy”.
“Tranh cãi ấy à ? Cậu hiển nhiên không thể biết được là tớ đã cẩn thận thế nào khi căn đúng thời gian cậu nấu bữa tối để ghé vào đâu”.
Tôi cười, chúng tôi cụng ly rồi đồng thời kêu lên “Chúc sức khoẻ, bạn yêu quí”, sau đó, chúng tôi bắt đầu ăn tối. Tôi kể cho Yuki nghe những gì đang gây băn khoăn cho mình nhưng tôi không tìm thấy cơ hội nào để than vãn cả.
Sau khi ăn xong món kem sôcôla Edy ngon thiên thần và chiêu vài ngụm bia, Yuki cập nhật thông tin cho tôi về tình hình của mẹ cô ấy trong bệnh viện.
“Các bác sĩ nói rằng mẹ tớ còn quá trẻ để mắc chứng đột quỵ nhưng bây giờ bà đang chuyển sang giai đoạn nghỉ ngơi sau khi kiểm tra và chuyển bà từ phòng cấp cứu sang phòng riêng rồi”.
“Thế thì khi nào cậu đón bà về nhà ?”
“Sáng mai, ngay sau khi vị cứu tinh của bà, Bác sĩ Pierce, kiểm tra xong. Rồi tớ sẽ đưa bà đi nghỉ một tuần trên con tàu Công chúa Thái Bình Dương”.
“Tớ biết, tớ biết, nghe có vẻ uỷ mị quá hả ?” Yuki nói, tay chân khua múa, “Một khách sạn nổi, có sòng bạc, có phòng làm đẹp và thư giãn chính là cái mà bác sĩ ra lệnh phải có đấy. Chính tớ đây cũng cần phải nghỉ ngơi mà”.
“Hừ, tớ chỉ thấy ghen tỵ thôi”, tôi nói, đặt thìa xuống và tươi cười nhìn khuôn mặt của Yuki.
Tôi không nói quá lời.
Tôi tưởng tượng mình đang ở trên một con tàu giữa biển, xung quanh là một đống sách, trên một chiếc ghế thoải mái ở bong tàu, và những cơn sóng dịu dàng ru tôi ngủ ban đêm nữa chứ. Cộng thêm Joe của tôi, tất nhiên rồi.
Không có họp hành. Không có những vụ giết người chưa được sáng tỏ. Không có áp lực.
“Cậu thật may mắn”, tôi nói, “Và mẹ cậu cũng thật may mắn”.