Joe và tôi đang cúi người nương theo làn gió khi chuyến phà chạy ngang vịnh trên đường quay trở lại San Francisco từ Sausalito. Joe có vẻ trầm ngâm và tôi tự hỏi không biết tại sao anh lại có tâm trạng như vậy.
Tôi điểm lại việc chúng tôi nằm lười biếng đến tận 11 giờ buổi sáng hôm đó, bầu trời xanh trong khi chúng tôi cầm tay nhau trên boong của chuyến phà. Chúng tôi đã có một bữa trưa ấm cúng tại Poggio, một tiệm ăn "hạng đỉnh" nhìn ra ngoài vịnh.
Cứ như thể là chúng tôi đã đến bờ biển Italy, ăn tối với món mì ống trên bờ Địa Trung Hải xanh trong. Vâng, mọi điều quả là tuyệt vời như thế.
Tôi khẽ nắm tay Joe.
Thật là một cảnh tượng đẹp mắt cho hai chúng tôi đã sáu tháng nay. Chúng tôi bắc cầu qua khoảng cách về mặt địa lý bằng những cú điện thoại và thư điện tử. Rồi một hay hai lần một tháng, chúng tôi lại có một kỳ nghĩ thần diệu như thế này.
Và rồi tất cả sẽ trôi qua, mọi điều sao hư ảo và tàn nhẫn.
Sau nửa giờ nữa, tôi sẽ ở trong căn hộ của mình còn Joe sẽ bay về Washington trên một chuyến phản lực của lực lượng không quân.
“Anh đang ở đâu vậy Joe ? Trông có vẻ như anh đang ở rất xa”.
Anh quàng tay quanh người tôi, kéo tôi lại gần. Tôi yêu những khoảnh khắc như thế này, những con hải âu đang gọi bầy sà xuống xung quanh chiếc phà của chúng tôi, hơi nước phả vào mặt tôi. Cánh tay Joe quàng quanh người tôi và cái áo len của anh cọ vào má tôi...
“Anh không thể tiếp tục làm điều này”, anh nói, “Làm tình mười một lần trong vòng hai tư tiếng đồng hồ. Anh đã bốn mươi lăm rồi, lạy Chúa tôi”.
Tôi ngả đầu ra sau và phá lên cười: “Thể dục nhịp điệu luôn là một điều tốt mà anh”.
“Em thấy nó buồn cười sao cưng ? Cái của anh gặp nguy ở đây đấy em ạ”.
Tôi ôm ghì anh thật chặt, rướn lên hôn vào cổ anh, rồi lại hôn lần nữa.
“Đừng có làm thế với anh nữa, cô gái tóc vàng. Anh đã mệt lả rồi”.
“Nghiêm trọng vậy sao, Joe ? Mọi cái ổn chứ anh ?”
“Nghiêm trọng hay không à ? Mọi cái cứ rối tinh lên trong đầu anh. Anh không biết là khi nào và làm sao mà chúng ta lại rơi vào tình trạng này”.
“Em nghĩ là anh nên nói chuyện với em đi”.
Joe gắn đôi mắt xanh da trời của anh vào tôi khi chiếc phà đang cập dần vào bến.
“Anh nghĩ là chúng ta cần có nhiều thời gian gần gũi nhau hơn, Lindsay. Kỳ nghỉ cuối tuần tuyệt vời đến không thể tin được nhưng...”
“Em biết. Vở kịch đã đến hồi kết rồi phải không anh ?”
Anh dừng lại trước khi nói với tôi: “Có bao giờ em nghĩ đến việc chuyển tới Washington DC không ?”
Tôi biết hẳn là trông tôi choáng váng lắm. Tôi đã luôn luôn tưởng tượng vào lúc nào đó chúng tôi sẽ thảo luận về việc mối quan hệ của chúng tôi sẽ đi đến đâu nhưng quả thực, tôi đã không mong đợi nó xảy ra vào ngày hôm nay.
Làm sao tôi có thể sống ở Washington DC được ?
Tôi nhìn thấy sự giật mình bất ngờ của tôi phản ánh trên gương mặt Joe.
“Thôi được, chờ một chút. Có một cách khác để nhìn nhận vấn đề này", anh nói.
Joe bắt đầu nói với tôi vài điều mà tôi đã biết: rằng Los Angeles là cảng vào của tất cả các công-ten-nơ từ Hồng Kông tới bằng tàu, cảng công-ten-nơ lớn nhất thế giới.
Rồi anh nói với tôi quan điểm của cơ quan An ninh Quốc gia.
“Có một nỗi sợ rất thực tế là bọn khủng bố có thể buôn lậu vũ khí hạt nhân - ví dụ như từ Bắc Triều
Tiên - bằng một công-ten-nơ từ Hồng Kông tới Los Angeles”, Joe giải thích, “và cơ hội để chúng ta có thể khám phá được một thiết bị như vậy vào lúc này là một con số không tròn trĩnh”.
“Chúng ta vẫn chưa lắp đặt được những thiết bị có hiệu quả. Anh thấy cơ hội để có thể giúp đỡ an ninh của cảng. Anh nghĩ anh có thể làm được một công việc quan trọng ở đó”.
Đầu máy của chiếc phà đang chạy lùi lại với tiếng gầm rú và chiếc phà chồm về bến. Bất thình lình, chúng tôi ở giữa một đám đông ồn ào, cuốn chúng tôi về phía cầu tàu. Không thể nói chuyện được khi hai đứa bị cuốn sang hai phía và những người xa lạ kề sát bên cạnh chúng tôi.
Chiếc xe của Joe đang đợi bên bến, màu đen lấp lánh. Anh mở cửa cho tôi và yêu cầu người lái xe đưa chúng tôi tới nơi tôi đỗ xe.
“Anh biết là có rất nhiều điều cần phải suy nghĩ”.
“Joe à, em muốn chúng mình nói chuyện thêm về vấn đề này. Em ghét mỗi lần anh phải rời đi. Em thật sự ghét điều đó, nhất là lần này”.
“Anh cũng thế, Linds à. Chúng mình sẽ tìm ra cách, em ạ”.
Chiếc xe của Joe dừng lại ở nơi tôi đỗ xe và cả hai chúng tôi bước ra. Tôi dựa vào sườn chiếc Explorer bị mặt trời hun nóng của mình, cảm thấy nước mắt ứa ra khi chúng tôi ôm chặt nhau, trao nhau những nụ hôn và chúc nhau một hành trình an toàn trên đường về nhà.
Chúng tôi lại ôm ghì và hôn nhau lần nữa.
Lại một ngày tươi đẹp nữa được ghi lại trong cuốn nhật ký đặc biệt của chúng tôi. Tôi vẫn cảm thấy hơi nóng của đôi môi Joe trên môi tôi, vị muối mặn chát trên gò má tôi.
Tôi vẫn có thể cảm nhận được anh ấy, như thể anh ấy vẫn đang ở bên cạnh tôi.
Nhưng Joe đã đi rồi.