Leo Harris đang khoá két trong cửa hàng bán thuốc lá thì chuông cửa trước reo vang.
“Đêm nay mình đã làm đủ rồi”, ông già da đen tự nhủ mà không quay đầu lại, “Két đã đóng rồi. Buổi sáng quay lại vậy nhé. Xin cảm ơn”.
Vậy mà ông vẫn nghe thấy tiếng chân bước về phía quầy thu ngân, ống quần thụng phất phơ quanh cổ chân khách hàng.
"Tôi đã nói là chúng tôi đóng cửa rồi mà”.
“Tôi cần thuốc lá”, người khách nói, giọng nhẹ và líu ríu, một giọng nam trẻ.
“Ông có loại Camels không ?”
“Các cậu thử đến siêu thị Searchlight xem sao đi”, Harris nói, “Cậu có thể thấy từ cửa ra vào, ngay góc đường Hyde ấy mà”.
Ông già sáu mươi sáu tuổi đã khoá xong két, giờ mới quay về phía khách hàng nhưng chỉ nhìn thấy khung người anh ta. Ông đợi người thanh niên rời khỏi cửa hàng.
“Đặt tiền lên trên quầy, lão già ”, giọng nọ tiếp tục, “dựa lưng vào tường rồi cho tay lên đầu thì may ra ta không làm ông đau”.
Harris lúc này nhận rõ từng tiếng động, hơi thở sâu của thằng bé, tiếng kêu o o của cây đèn nêông trên cửa sổ, tiếng kêu leng keng buồn tẻ của xe điện ở ngã tư phố Union và Hyde.
Ông trả lời: “Thôi được, được rồi. Chúng ta không có vấn đề gì ở đây cả. Để tôi mở két cho cậu. Tôi có một trăm đô ở ngăn kéo. Trời ạ, lấy tạm một gói thuốc rồi...”
“Bỏ tay ra khỏi cái nút đó ngay”, thằng bé la lên.
‘Tôi chỉ mở ngăn kéo thôi mà”.
Harris ấn tay vào chiếc nút báo động câm dưới quầy và nghe thấy tiếng cô dề của con chó Midnight khi nó chạy xuống cầu thang căn hộ, bắt đầu ca trực đêm.
Harris nghĩ “Ôi không !” khi ông nghe thấy tiếng gầm gừ của con chó. Rồi ông nghe thấy tiếng lách cách lên đạn và tiếng thằng bé la lên sợ hãi: “Tránh xa tao ra, đồ chó”.
Có tiếng súng nổ, Harris la to “Midnight !” Rồi một tiếng nổ điếc tai khác làm rung chuyển cả căn phòng nhỏ.
Harris ôm chặt lấy ngực. Ông ngã xuống, túm lấy những cuộn giấy vệ sinh và những bao thuốc lá, nghe tiếng dập cửa của tên du côn, tiếng chuông kêu leng keng...
Rồi ông nghĩ ngay tới người bạn đồng hành mười hai năm nay của mình, nghe thấy tiếng con Midnight khốn khổ rên rỉ vượt lên trên tiếng chai lọ rơi vỡ tan tành xuống sàn nhà.
“Làm ơn giúp chúng tôi với ! Chúng tôi bị bắn !”