Jacobi và tôi kiên nhẫn đợi trong văn phòng của tôi khi Bergin nhập vào tiến trình phỏng vấn, anh ta bị chụp hình lấy cung và dấu vân tay lần đầu tiên trong đời.
Jacobi nói: “Cô và Conklin nên thẩm vấn hắn”.
“Đó là vụ của ông chứ’ tôi nói, “Ông sẽ thẩm vấn hắn”.
“Hãy xem Conklin xử lí vụ này thế nào, Boxer. Tôi sẽ đứng sau tấm kính kia thôi”.
Louie Bergin trông vụng về, ngồi ở chiếc bàn trong phòng thẩm vấn số 2. Conklin và tôi ngồi ngang anh ta và tôi tra hỏi những thông tin mà chúng tôi có được từ máy tính.
“Ở đây nói rằng anh là một công dân tốt”, tôi nói với Bergin. “Một nhân viên có tiểu sử tốt và một lí lịch hoàn toàn trong sạch. Chẳng nên mất nhiều thời gian vào vấn đề này”.
‘Tốt. Bởi vì ngay sau khi tôi ra khỏi đây, tôi sẽ kiện lũ ngu ngốc các người vì tội bắt nhầm. Và tôi còn kiện vì các người đã cản trở tôi”.
“Bình tĩnh đi, Louie. Tôi nghĩ anh đã xem quá nhiều chương trình Luật lệ và Mệnh lệnh đấy. Đây này.” Conklin nói, đưa cho Bergin tờ giấy ăn: ‘Trông anh nhếch nhác quá”.
Bergin nhìn trừng trừng Conklin khi anh ta dùng chiếc khăn ăn lau nhẹ lên mặt, lên tay hắn.
“Nào, hãy giải thích cho tôi và Trung úy đây xem sao. Tại sao anh lại chạy hả Louie ?”
“Hàng ngày tôi vẫn chạy, để tập thể dục thưa thám tử”.
‘Tôi đang cố giúp anh đấy chàng trai. Vì còn nghi ngờ nên không buộc tội cho anh”.
Louie cười, “ừ, bạn tốt mới của tôi mà”
“Tốt nhất là nên tin vào điều đấy.” Conklin nói. “Có thể anh đã tăng giá vài bộ quần áo và bán chúng. Chúng ta không quan tâm đến chuyện trộm cắp, đúng không, Trung uý ? Chúng ta chỉ quan tâm đến các vụ giết người thôi”.
“Đáng nhẽ là các ông phải hỏi tôi một cách tử tế, đồ khốn kiếp, thay vì đánh hạ tôi bằng một cái tội danh “chống lại người thi hành công vụ” chết tiệt kia”.
Conklin đứng dậy, bất ngờ ra đòn và Bergin đã giơ tay gạt được một đòn. Khi Conklin tạt một cái vào đằng sau đầu của Bergin, chiếc khăn ăn thấm máu bay đi, nhẹ rơi ra đằng sau ghế của anh ta.
“Hãy tỏ ra tôn trọng các quan chức của anh đi”, Conklin nói, “đặc biệt là khi có một phụ nữ ở đây”.
Conklin bất chợt ngồi xuống, đút lại chiếc khăn ăn vào túi sau.
“Lại đánh tôi tiếp đi." Bergin nói, ngúc ngắc cái đầu to, “và tôi sẽ tiếp tục kiện anh vì tội đối xử bạo lực của cảnh sát. Anh sẽ chẳng có được gì từ tôi đâu, vì thế hoặc anh liếm đít cho tôi và thả tôi ra hoặc là cho tôi một người luật sư. Tôi chẳng có gì để nói cả”.
Điện thoại của tôi reo, đây là thời điểm tệ nhất. Tôi liếc xuống nhìn xem ai gọi.
Đó là Joe.
“Đó là ngài thị trưởng.” tôi nói, lôi chiếc điện thoại ra khỏi bao lưng. ‘Tôi phải nghe thôi. Xin lỗi”.
“Vâng, thưa ngài. Chúng tôi đang thẩm vấn anh ta đấy", tôi quay lưng vào Conklin và Bergin.
Giọng chàng trai của tôi ngọt ngào bên tai: “Anh đang trên chuyến bay đến Hồng Kông, cô bé”. Anh ấy nói, không thiếu một nhịp: “Anh sẽ trở về vào cuối tuần tới. Có thể anh sẽ dừng ở San Francisco”.
“Vâng thưa ngài. Anh ta đang trông chờ điều ấy ạ”, tôi nói.
“Em nghĩ là em sẽ rảnh chứ ?”
“Chắc chắn rồi”.
“Em sẽ không quên chứ ?”
“Tôi đã nói rồi mà”.
Tôi soi mình trong gương, nhíu mày và nở nụ cười trên khóe môi.
“Anh yêu em, Lindsay”.
“Chắc không thưa ngài ? Tôi sẽ nhớ lấy điều này”.
Tôi tắt máy, chấm dứt những ảnh hưởng của 20 giây bị ngắt quãng, trở lại với hiện tại.
“Anh cảm thấy sao, Louie ? Anh là ưu tiên số một của ngài thị trưởng Hefferon đấy”.
‘Tôi thấy tuyệt lắm”, anh ta cười ngạo.
Louie đã đúng. Chúng tôi chẳng có được gì từ anh ta. Và khi anh ta có luật sư, chúng tôi lại tiếp tục trở lại tìm kiếm quẩn quanh.
Có tiếng gõ tay vào kính. Tôi ra ngoài đi đến chỗ tiền sảnh, Jacobi đang đợi tôi ở đó.
“Ông có nghe thấy gì không ? Bergin muốn gọi luật sư”.
“Hắn ta thực sự cần một luật sư. Một luật sư giỏi”, Jacobi nói. “Những dấu vân tay của hắn hợp với những dấu vân tay có trên đầu gối của Lauren McKenna”. Jacobi cười điệu: “Điều này sẽ giữ hắn lại mất một khoảng thời gian đấy’.
Điều đó giống như là cả cơ thể tôi mỉm cười, tôi cảm thấy thật tuyệt vời làm sao. Tôi cười với Jacobi, vỗ vai, chạm mông, làm bất cứ việc gì trừ việc hôn vào môi.
Tôi mở cửa, gọi Conklin ra ngoài.
“Dấu vân tay của Louie phù hợp với dấu vân tay mà chúng ta có từ xác cô gái. Anh có thể bắt giữ được rồi đấy Richie. Tại sao anh không làm công việc danh giá đó nhi ?
Tôi đang đứng cùng ngài thanh tra Conklin khi anh nói: “Louis Bergin, chúng tôi không kết tội anh chống lại người thi hành công vụ nữa. Anh bị bắt vì tội giết Lauren McKenna”.