Trên tay của Joe đầy ắp những đồ tạp phẩm khi anh bước ra khỏi ôtô nhưng tôi vẫn cứ ôm chặt lấy anh mà hôn trong khi Martha lẩn quẩn dưới chân tôi.
“Anh tới đây khi nào ?” Tôi hỏi.
“Lúc mười giờ sáng, như đã dự định”.
“Ồ, không”.
“Anh có một ngày dễ chịu. Xem vài trận bóng. Chợp mắt cùng Martha. Đưa nó đi mua hàng”.
“Ôi Chúa ơi, Joe”.
“Em đã quên là anh sẽ tới phải không cô bé ?”
“Ôi, anh. Em xin lỗi vì em đã quên”.
“Không tốt tí nào, cô em. Thậm chí không được một nửa như anh đã mong đợi”.
“Em có thể giải thích mà”.
“Hãy giải thích cho hay”, anh nói, “và đừng nghĩ đến chuyện bào chữa cho mình nhé”.
Tôi phá lên cười và ôm eo anh khi cả ba chúng tôi đi lên gác.
“Em sẽ đền bù cho anh mà”.
“Anh cá là em sẽ đền anh”, Joe lẩm bẩm trong khi ghì chặt tôi.
Trong bếp, Joe đặt các đồ tạp hoá lên quầy, cho kem vào tủ rồi anh ngồi xuống ghế, gác chân lên và nhìn tôi như thể nói: “Anh đang đợi em đây”.
“Mẹ của Yuki, tôi nói, “Chúng em vừa mai táng bà hôm nay ở ngoài Colms”.
“Ôi, Lindsay. Anh rất lấy làm tiếc”.
“Anh à, điều đó quá bất ngờ. Yuki và mẹ cô ấy còn định đi nghỉ bằng tàu thuỷ tuần tới”.
Joe giang tay đón tôi và tôi dựa vào anh.
Tôi kể cho Joe nghe đến mười phút về việc Yuki gần gũi với mẹ như thế nào, về việc có thể là cái bệnh viện chết tiệt đó đã sai lầm như thế nào khi kê sai thuốc cho bà.
Giọng tôi nghẹn lại khi tôi kể cho anh nghe về mẹ mình và việc chiều hôm đó tôi đã đi thăm mộ bà ra sao.
“Thật là ngượng vì em cứ rối hết cả lên. Em ước gì anh ở đây với em hôm nay. Em rất nhớ anh, Joe ạ”.
“Nhớ đến mức nào ?” Anh hỏi, một tia sáng lấp lánh trong mắt anh chỉ rõ cho tôi rằng anh đã tha thứ cho tôi.
Tôi giang tay ra, tạo biểu tượng về cả vũ trụ để mô tả mức độ “nhiều ” đó. Joe kéo tôi lại gần, ôm chặt lấy tôi và hôn tôi say đắm.
Chúng tôi ghì chặt lấy nhau một lúc lâu, tôi lùa tay vào mái tóc rất dày của anh, ghì chặt má anh vào má tôi, cảm nhận đôi tay khoẻ mạnh của anh xung quanh tôi. Điều đó thật là tuyệt vời, quá tuyệt vời.
Joe đưa tôi vào phòng ngủ, tay anh đặt lên mông tôi. Anh ôm tôi thật chặt để không có một khoảng trống nào giữa chúng tôi.
Anh đặt tôi xuống giường, nằm xuống cạnh tôi, gạt mớ tóc xoã trên mặt tôi ra.
Anh ấy thật là đẹp trai, Joe yêu của tôi.
“Anh còn nhớ em nhiều hơn thế", anh nói.
“Làm sao có thể thế được”, tôi đặt tay anh lên ngực mình, “Anh có cảm thấy không ?”
“Em biết là anh yêu em mà, Lindsay”.
“Em cũng yêu anh nhiều lắm”.
Joe kéo khoá váy cho tôi, hôn tôi, cởi khuy áo, tháo cặp tóc, chầm chậm cởi đồ cho tôi cho đến khi tôi đã khoả thân, đỏ bừng mặt và thở gấp.
Tôi ôm chiếc gối vào ngực khi Joe ném quần áo của tôi và của anh vào lòng ghế. Hai chúng tôi không ai nói gì trong lúc này.
Khi tôi không thể chịu thêm được một phút nào nữa, anh ấy nâng chăn lên, bỏ chiếc gối tôi đang ôm ra và chui vào nằm bên cạnh tôi, cơ thể ấm nóng của anh áp vào tôi.
Tôi quàng tay quanh cổ anh ấy, ấn những ngón chân của mình vào chân anh, gắn chặt môi mình vào môi anh, tan hoà vào mùi hương và cảm giác về anh.
Anh ôm choàng lấy tôi bằng tay và môi rồi chìm sâu vào trong tôi.
Ôi Chúa ơi !
Đã lâu lắm rồi kể từ khi chẳng có gì trên đời là quan trọng ngoài điều này.