Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

Cindy Thomas ngồi hàng ghế sau trong phòng xét của Trụ sở tòa án dân sự, giữa một phóng viên đến từ Modesto Bee và một cộng tác viên của tờ Thời báo Los Angeles. Cô cảm thấy căng thẳng, tập trung và rất không muốn chia sẻ với ai. Đó là thành phố của cô, câu chuyện của cô.

Chiếc máy tính xách tay âm ấm trên đầu gối, Cindy gõ bàn phím ghi chép lại những sự kiện diễn ra khi nhân chứng đầu tiên của Maureen O’Mara tuyên thệ.

“Chúc một buổi sáng tốt lành, ông Friedlander”, O’Mara nói. Mái tóc dài nâu đỏ của nữ luật sư nổi bật hẳn lên trên chiếc áo len xanh cùng màu với bộ áo vét. Cô khoác áo choàng trắng, đeo một chiếc vòng cổ giản dị và một chiếc đồng hồ vàng bình thường trên bàn tay trái không có nhẫn.

“Tôi hi vọng ông không ngại trả lời những câu hói của tôi, ông bao nhiêu tuổi ?” O’Mara hỏi nhân chứng.

“Tôi bốn mươi tư”.

Cindy ngạc nhiên. Gương mặt đầy nếp nhăn và mái tóc muối tiêu khiến cô tưởng Stephen Friedlander có lẽ phải gần sáu mươi.

“Ông có thể kể cho tòa biết về đêm hai lăm tháng bảy không ?” O’Mara hỏi.

“Có chứ”, Friedlander trả lời. ông hắng giọng. “Con trai tôi, Josh, đã gặp tai biến tồi tệ khủng khiếp”.

“Và Josh bao nhiêu tuổi ?”

“Cháu mười bảy. Lẽ ra cháu sẽ mười tám tuổi vào tháng này”.

“Khi tới bệnh viện, ông có nhìn thấy con trai ông không ?”

“Có chứ. Lúc đó cháu vẫn còn đang ở trong phòng cấp cứu. Bác sĩ Dennis Garza đã đưa tôi đến gặp cháu”.

“Thế Josh có tỉnh táo không ?”

Friedlander lắc đầu: “Không”.

Điều này như thúc đẩy O’Mara yêu cầu ông nói thẳng ra trước các phóng viên tại toà.

“Không”, ông nói, to hơn trước nhiều, “Nhưng bác sĩ Garza đã kiểm tra cháu rồi. Ông ấy bảo tôi rằng Josh sẽ quay lại trường sau một hoặc hai ngày nữa, rằng cháu sẽ lại khoẻ mạnh như trước”.

“Ông có thấy Josh sau lần đến thăm cậu ấy tại phòng cấp cứu không ?” O’ Mara lại hỏi.

“Có, ngày hôm sau tôi cũng đến thăm cháu”, Friedlander nói, một nụ cười thoáng hiện trên nét mặt, “Cháu và cô bạn gái đang nói đùa với người ở giường bên cạnh và tôi có ấn tượng như thể có một bầu không khí lễ hội trong phòng. Tên của người bạn cũng phòng là David Lewis”.

O’Mara cũng mỉm cười và rồi như chợt tĩnh tâm khi cô hỏi lại.

“Và Josh như thế nào khi ông đến thăm cậu ấy vào sáng hôm sau ?”

“Người ta đưa tôi vào xem xác cháu buổi sáng hôm sau”, Friedlander nói, giọng ông rạn vỡ. Ông vươn người về phía trước, bíu chặt vào tay vịn dành cho người làm chứng, chân ghế lê trên mặt sàn.

Ông hướng ánh mắt tuyệt vọng và dò hỏi về phía bồi thẩm đoàn và quan toà. Nước mắt chan hoà trên đôi gò má nhăn nhúm.

“Con tôi đã chết như vậy đấy. Cơ thể cháu lạnh giá khi tôi chạm vào. Con trai ngoan ngoãn của tôi đã chết”.

O’Mara khẽ chạm tay vào cánh tay của người làm chứng như để vỗ về ông. Đó là một cử chỉ gây xúc động và dường như rất chân thật.

“Ông có cần nghỉ ngơi một chút không ?” Cô hỏi Friedlander, đưa cho ông hộp khăn giấy.

“Tôi ổn mà”, Friedlander nói. Ông hắng giọng, chấm nhẹ đôi mắt. Rồi ông nhấp một ngụm nước.

“Tôi không sao”.

O’ Mara gật đầu rồi hỏi ông: “Người ta có đưa ra lời biện hộ nào về cái chết bất ngờ của Josh không  ?”

“Họ nói rằng lượng đường trong máu của cháu bị cạn kiệt và tôi muốn biết tại sao. Bác sĩ Garza nói rằng ông ấy cảm thấy điều đó thật là huyền bí", người làm chứng nói, môi ông như tê cứng khi thốt ra từ đó, cố kiểm soát giọng nói run rẩy của mình.

‘Tôi cũng cảm thấy điều đó thật là huyền bí" Friedlander tiếp tục. “Josh đã bình phục vào ngày hôm trước. Cháu đã ăn một vài bữa, đã có thể đi vào phòng tắm mà không cần ai giúp đỡ. Rồi chỉ một đêm thôi, chính trong cái bệnh viện này, cháu chìm vào hôn mê sâu và chết ! Thật vô lý quá”.

“Bệnh viện có khám nghiệm tử thi của cháu không ?”

“Tôi đã đòi hỏi điều đó”, Friedlander nói, “Toàn thể câu chuyện này thật đáng nghi vấn”.

“Tôi phản đối, thưa Quí toà”, Kramer đứng phắt dậy từ ghế ngồi. “Tất cả chúng ta đều thông cảm với người làm chứng nhưng xin hãy chỉ dẫn để ông ta chỉ đơn giản là trả lời câu hỏi thôi”.

Quan toà gật đầu rồi nói với người làm chứng: “Ông Friedlander, xin hãy chỉ kể lại cho chúng tôi nghe những gì đã xảy ra”.

“Tôi xin lỗi, thưa Quí toà”.

O’Mara mỉm cười khích lệ người làm chứng: “Thưa ông Friedlander, người ta có đưa cho ông kết quả khám nghiệm tử thi không ?”

“Có ạ”.

“Thế người ta bảo gì với ông ?”, O’Mara hỏi.

Friedlander bùng nổ, khuôn mặt ông đỏ rực lên: “Họ nói rằng máu của Josh bị thừa insulinl. Người ta đã tiêm nó vào trong túi truyền của Josh trong đêm. Rằng Josh đã bị truyền insulin do nhầm lẫn. Và điều đó đã giết chết con trai tôi. Một sự nhầm lẫn của bệnh viện”.

O’Mara liếc nhìn những khuôn mặt bị chấn động của bồi thẩm đoàn trước khi lên tiếng hỏi: “Tôi xin lỗi vì tôi buộc phải hỏi, thưa ông Friedlander, nhưng ông cảm thấy thế nào khi biết về sự nhầm lẫn đó của bệnh viện ?”

“Tôi cảm thấy thế nào ấy à ?” Friedlander hỏi lại. “Tôi cảm thấy như tim tôi bị cắt rời ra khỏi lồng ngực bằng một cái thìa vậy...”

“Tôi hiểu. Cảm ơn ông, thưa ông Friedlander”.

“Josh là con trai duy nhất của chúng tôi... Chúng tôi không bao giờ có thể tưởng tượng rằng phải sống trên thế giới này mà không có cháu... Nỗi đau này không bao giờ có thể hàn gắn lại được...”

“Cảm ơn ông, thưa ông Friedlander. Tôi lấy làm tiếc đã buộc ông phải trải qua tất cả những điều này. Ông đã đúng khi ra làm chứng”. O’Mara nói, hướng về phía người làm chứng.

Friedlander túm vội lấy vài mẩu khăn giấy từ chiếc hộp đặt phía trước ông. Ông ấp chúng lên mặt trong khi cơ thể ông giật lên từng hồi trong tiếng nức nở.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.