Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Chương 29

❊ ❊ ❊

Lawrence Kramer đứng lên và chầm chậm cài khuy chiếc áo choàng, dành cho người làm chứng một khoảnh khắc để lấy lại bình tĩnh khi nghĩ về đứa con trai đang nằm trong lòng đất lạnh. Bây giờ tất cả những gì anh ta phải làm là vô hiệu hoá lời khai kinh khủng của người làm chứng - mà không làm mếch lòng ban bồi thẩm - và nếu có thể, biến Stephen Friedlander trở thành người làm chứng cho bên bị.

Kramer bước tới bục dành cho người làm chứng và chào ông Friedlander một cách thân mật cứ như thể là anh ta biết người đàn ông đó, như thể một người bạn trong gia đình.

“Ông Friedlander”, Kramer nói, “Trước hết cho tôi được chia buồn những mất mát với gia đình về cái chết của cháu”.

“Cảm ơn ông”.

“Tôi muốn làm rõ một vài điều và tôi hứa là sẽ hỏi ngắn hết mức có thể. Vậy ông đề cập đến việc con trai ông đã gặp David Lewis, cậu thanh niên ở cùng phòng với con trai ông khi ông đến thăm Josh ngày 26 có phải không ?”

“Phải. Tôi đã gặp cậu ta một lần. Cậu ấy là chàng trai rất dễ thương”.

“Thế ông có biết là David bị bệnh tiểu đường không ?”

“Tôi có biết điều đó”.

“Ông Friedlander, ông có biết số giường của con trai ông khi cậu ấy nằm trong bệnh viện không ?” Trước đấy, Friedlander ngồi vươn lên phía trước nhưng bây giờ ông chợt ngồi thẳng lại.

“Số à ? Tôi không biết là ông định nói gì”.

“Vâng, bệnh viện này coi giường gần cửa sổ nhất là giường số một và giường gần cửa ra vào nhất là giường số hai. Ông có nhớ là Josh nằm ở giường nào không ?”

“À, phải. Có lẽ cháu nằm giường số một. Giường cháu gần cửa sổ”.

“Ông có biết tại sao giường bệnh ở bệnh viện phải đánh số không ?”

“Tôi không biết”, giọng người làm chứng cáu kỉnh, đầy vẻ khó chịu.

“Các giường bệnh được đánh số bởi vì các y tá sẽ phát thuốc theo số phòng và số giường”, Kramer giải thích, anh ta tiếp tục, “Nhân tiện, ông có nhớ là ông đã đặt một chiếc ti vi riêng cho Josh không ?”

“Không, tôi nghĩ cháu chỉ ở đó có một ngày thôi. Ý ông định nói gì ?”

“Tôi định nói là”, Kramer nói, nhún vai tỏ ý lấy làm tiếc, “Tôi định nói là David Lewis đã ra viện sau bữa trưa vào ngày mà ông nhìn thấy cậu ấy ở bệnh viện”.

“Con trai ông, Josh, đã đổi sang giường số hai vào đêm hôm đó. Josh ở trên giường của David khi cậu ấy mất, thưa ông Friedlander”.

“Ông đang nói gì vậy ?” Friedlander hỏi, lông mày rướn lên, miệng ông méo đi vì giận dữ. “ông đang định nói cái quái quỉ gì với tôi vậy ?”

“Hãy để tôi nói với ông theo một cách khác”, Kramer nói, dường như muốn chứng minh với bồi thẩm đoàn rằng tôi chỉ đang làm công việc của mình thôi mà. Tôi không muốn làm hại người đàn ông này.

“Ông có biết tại sao con trai ông được tìm thấy khi chết lại nằm trên giường số hai không ?”

‘Tôi không biết”.

“Phải, chính là vì chiếc tivi mà con trai ông đã ra khỏi giường số một, kéo chiếc cột treo túi truyền di động của cậu ấy tới giường số hai để có thể xem các kênh phim truyện trên tivi - Nào chúng ta hãy cùng xem xét...” Kramer xem lại ghi chép của mình.

“Cậu ấy đã đặt lệnh xem một phim trên chương trình Showtime”.

“Tôi không biết gì về điều đó”.

“Tôi biết”, Kramer nói, giọng anh ta vỗ về như một người cha, đầy suy nghĩ, hiểu rằng người làm chứng đã không biết điều đó. Ông ta vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với con trai mình và tại sao cậu đã chết.

“Thưa ông Friedlander, ông phải hiểu rằng Josh quả thực đã nhận Insulin của David do nhầm lẫn. Giấy tờ về việc David ra viện vẫn chưa đến tay các y tá kịp thời. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra trong một bệnh viện lớn như Bệnh viện thành phố. Nhưng hãy để cho tôi hỏi ông điều này. Liệu có một đầu óc công bằng nào có thể hiểu được tại sao những người y tá lại phạm lỗi lầm này hay không ?”

“David và Josh cùng lứa tuổi, người y tá đã mang Insulin tới tiêm vào chiếc túi truyền của người bệnh nhân đang ngủ trên giường số hai. Nếu như Josh ở trên giường của mình thì...”

Kramer quay phắt lại khi một tiếng hú đau thương vang lên từ dưới sảnh. Một người phụ nữ trung niên đứng dậy, quần áo phất phơ trên cơ thể hao gầy, bà hét lên “Không” trong khi hai bàn tay ôm chặt lấy mặt.

Friedlander với một bàn tay về phía bà từ chiếc bục dành cho người làm chứng: “Eleanor ! Eleanor, đừng nghe những lời nói đó, em ơi ! Hắn ta đang nói dối đấy. Đó đâu phải là lỗi của Josh...”

Lawrence Kramer lờ tịt những lời bàn tán xôn xao trong phòng xử án, tiếng búa đập liên hồi. Anh ta cúi thấp đầu đầy vẻ kính trọng.

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Friedlander”, anh ta nói, “Chúng tôi rất tiếc về sự mất mát của ông”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.