Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77
Chương 77

❊ ❊ ❊

Lauren McKenna hít môt hơi, sau đó gõ cửa. Cô đã trong lo lắng ở hành lang trải thảm của khách sạn, dạ dày sôi sục và nghĩ rằng mình không thể làm được điều đó. Thật là ngốc nghếch.

Cô nhìn chằm chằm xuống đôi giày màu vàng đồng của mình, phân vân rằng liệu nó có gây chú ý hay không - và sau một vài giây, cô nghĩ rằng đã quá muộn để nghĩ lại.

Nếu cô không thích ông ta, cô sẽ nói: “Xin lỗi, tôi vào nhầm phòng”.

Và sau đó cánh cửa mở ra.

Người “hẹn hò” mỉm cười với cô. Anh ta trông giống một người Mỹ gốc châu Á, tầm ba mươi, người mảnh và mái tóc chuốt keo rẽ ngôi. Trông anh ta rất ổn với chiếc áo cotton màu xanh da trời và chiếc quần màu nâu sậm, nó khiến cô phải phân vân chốc lát - cô có đủ xinh để xứng với anh chàng này không ? Anh ta giơ tay ra và siết chặt tay Lauren.

“Tôi là Ken,” anh ta thân thiện nói. “Trông cô thật xinh đẹp, Lauren. Tôi rất thích bộ đồ cô đang mặc. Cô vượt xa sự mong đợi của tôi. Xin mời vào”.

Lauren cảm ơn anh ta, bước vào trong căn phòng khách sạn, tim đập thình thình.

Ken nói: “Hãy để tôi ngắm khuôn mặt của cô. Cô có phiền không ?”

Anh ta vươn người tới để vuốt mái tóc trên trán đang che đôi mắt.

“Cô có thể cười được không ?’ Anh ta nói rồi mỉm cười.

Lauren siết chặt hàm, ôm túi ngang ngực, nhìn xung quanh. Cô đang cố nắm bắt mọi thứ ngay lập tức, chương trình Fear Factor trên tivi, một chai sâm-panh ướp lạnh, và bản thân anh ta - một người hoàn toàn xa lạ.

Lauren nghĩ làm thế nào mà cô có thể thực hiện với mọi thứ như thế ?

“Đi nào”, anh ta nói, “hãy mỉm cười với tôi”.

Lauren cười, để lộ hàm răng với nụ cười gượng, Ken nói “Kẹp răng à ? Cô bao nhiêu tuổi hả Lauren ?”

“Mười chín. Tôi là sinh viên năm thứ hai. Đại học”.

“Cô không giống thế,” anh ta nói, lại cười với cô, răng của anh ta rất trắng, làn da đẹp, không quá già, không có gì giống với một cuộc hẹn hò mù quáng.

Cô đang ở trong phòng khách sạn vói một người lạ, một người muốn trả tiền cho cô - chỉ có Chúa mới biết điều gì đang xảy ra.

Lauren bắt đầu hồi tưởng lại, nghĩ về sự nhục nhã của tuần vừa rồi - gặp khó khăn với chủ nhà, với việc đăng kí tại hiệu sách ở trường, tất cả số tiền mà cô đã vay mượn từ bạn bè mình.

Bạn cùng phòng của cô nói, “Hãy gọi tới số này. Margot có thể giúp cậu một kế hoạch thoát nợ vừa nhanh vừa dễ dàng”.

Nhanh - dễ ? Thật là điên khùng !

Bây giờ Ken đang giúp cô cởi chiếc áo lông lạc đà. Cô tự động viên mình: Bình tĩnh, Lulu. Can đảm lên. Cô mà vui vẻ. Dù gì đi nữa, hãy nghĩ đến số tiền.

Cô thấy mắt của Ken đang nhìn ngắm đôi chân dài của mình. Cô đặt tay lên hông, xoay như người mẫu, nụ cười hơi lo lắng khi Ken nhìn cô ngưỡng mộ.

Lauren nghe thấy mình nói như các cô gái gọi thường nói trong phim.

“Có phiền không nếu chúng ta làm theo cách này ?”

“Không hề gì”, Ken lấy một vài hóa đơn ra khỏi túi sau. Đặt mười tờ một trăm khá nhàu vào tay cô.

“Cô có thể đếm nó. Đủ đấy. Đừng lo, tôi là người tử tế”.

Lauren cười, cất tiền vào túi rồi để nó cạnh tivi.

Ken đề nghị cô đến gần chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, và cô làm theo, nhận cốc sâm-panh, nó làm dịu sự lo lắng của cô xuống.

“Làm ơn”, Ken nói, “Hãy duỗi thẳng chân trên sàn. Hơi lắc đầu một chút như một làn gió vừa thổi qua tóc cô. Đó là cách mà những cô người mẫu xinh đẹp thường làm”.

“Như thế này à ?”

“Thật tuyệt vời. Hoàn hảo. Cô cứ thư giãn. Tôi muốn cô vui vẻ tối nay”.

Cô thấy thư giãn hơn, thấy ấm áp trong căn phòng đắt tiền.

Ken rất tốt. Không ép cô bằng hành vi thô thiển. Anh ta rót thêm vào cốc của cô.

Cô nói: “Tôi sẽ kể cho anh một bí mật này, Ken ạ. Đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện này”.

“Ôi, tôi thật vinh hạnh”, anh ta nói. “Tôi có thể nhận thấy rằng cô là một cô gái thật ngọt ngào. Cô nói gì đi”. Ken với lấy quyển tạp chí xe hơi.

“Tôi đang nghĩ về việc mua một chiếc xe mới. Anh thích cái nào nhất ? Porsche, BMW, Mercedes ?” Lauren đang thả mình theo trí tưởng tượng thì chuông cửa kêu.

Tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy một gã cao lớn với mái tóc vàng đi vào phòng cứ như đây là phòng của hắn.

Cô quay sang Ken.

“Tôi định nói với cô, Ken nói, “Đây là bạn tôi, Louie”.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.