Vẫn còn hơi phê phê từ đêm Chủ nhật, tôi lại phải bồi thêm mấy chục cc vodka lên dạ dày rỗng tuếch, không thì một chục con ngựa hay một chục đứa con ngoài giá thú cũng chẳng kéo nổi tôi đến địa ngục ở phố Margarete.
Tôi đạt mục đích ở một mức độ nhất định, đó là nỗi sợ hãi của Manuel đã lấn át cơn ngượng ngùng vì hình nhân xập xệ đã đưa nó đến phòng tra tấn.
“Bố cháu cũng vào cùng chứ?” Cô y tá hỏi với giọng ngần ngại có lý do chính đáng.
“Bác ấy chỉ là người quen cũ của mẹ cháu thôi, nhưng bác ấy sẽ vào cùng”, Manuel đáp. Tôi không thể phản biện, đành kiếm chỗ đứng bên cửa.
Khi xem một số cảnh nhất định trong phim, tôi thường có quan điểm: hãy móc mắt tôi ra, trước khi bắt tôi chứng kiến cảnh ai đó bị móc mắt. Lúc này tôi cũng cảm thấy thế với Manuel đang bị nữ thủ phạm áo trắng lùa hết máy này đến máy kia kêu xè xè tạch tạch reng reng vào mồm, sau đó chọc ngoáy với những dụng cụ mạ kền sáng loáng để hoàn tất tinh xảo công đoạn hành hạ.
Rồi một lúc nào đó cũng xong. Manuel nhảy khỏi ghế như chẳng có gì xảy ra. Tôi thì trái lại, chín phần chết một phần sống, nhưng nữ bác sĩ tiến thẳng đến trước mặt tôi, vung tay gỡ khẩu trang, mỉm cười và nói với vẻ châm chọc hoặc không: “Hiếm khi tôi từng thấy ở đây một ông bố đồng cảm như anh”. Gương mặt của cô và cách cô nhìn tôi khiến xương sống tôi vừa lạnh toát lại ấm áp trở lại. Ánh mắt đầu tiên giao nhau với người phụ nữ vừa điều trị con tôi là một ngoại lệ lịch sử với chất lượng kết nối ưu việt, và tôi có cảm nhận đó không chỉ vì trong máu tôi chắc chắn có hơn một phần nghìn rượu. Chả gì thì tôi cũng bốn mươi ba rồi, trong đời tôi nhất định có hàng trăm ánh mắt đầu tiên.
Tiếc rằng tôi không ở trạng thái thích hợp để nói ra điều gì hay ho. Nên tôi im lặng. Và dễ hiểu là Manuel chẳng thể mở cái mồm bị gây tê để phủ nhận tôi là bố nó. Do vậy lời bế mạc thuộc về cô y tá, rõ ràng là dành cho hai chúng tôi.
“Đề nghị tuần sau quay lại kiểm tra”.