Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 - 8:03 tối

Poole bắt được một chuyến bay rời khỏi O’Hare thẳng tới Charleston, nhưng thủ tục sân bay đã khiến anh bị chậm. Anh thu xếp gọi xe thuê trong khi đứng ở nhà ga sân bay tại Chicago, nhưng ngay cả việc đó hóa ra cũng rất mất thời gian. Sau khi máy bay hạ cánh tại Sân bay Quốc tế Charleston, máy bay phải đỗ trên đường băng gần hai mươi phút để xếp theo hàng nào đó rồi mới đến được một cái cổng. Ngay khi xuống máy bay, anh chạy băng qua sân bay, di chuyển qua các gia đình, các doanh nhân và công nhân ở sân bay đang lái các loại xe dừng trên sân golf, đến được quầy cho thuê xe chỉ để kịp đứng vào một cái hàng khác. Anh cố gắng kiềm chế thôi thúc rút phủ hiệu ra vì biết một khi anh làm thế, hồ sơ sẽ được lập, và việc hành động sai trái sẽ được gửi đến hòm thư của Đặc vụ Toàn quyền Hurless.

Hai mươi tám phút sau khi đến quầy cho thuê xe, anh rời khỏi sân bay bằng chiếc Toyota Rav4 bốc mùi khói thuốc lá và chất tẩy công nghiệp. Mất thêm bốn mươi mốt phút nữa để tới được Phòng Cảnh sát Charleston ở Lockwood Drive, bốn phút nữa giải thích những gì anh cần với viên trung sĩ trực bàn, rồi mười hai phút nữa ngồi trong phòng hội nghị chật ních… chờ đợi.

Poole đang dò xét bình cà phê cáu bẩn nằm trên một ngăn tủ thấp đầu kia căn phòng thì một người đàn ông gõ hai lần lên cửa, rồi bước vào và tự giới thiệu mình là Byron Locke, Trợ lý Cảnh sát trưởng. Từ đầu tiên xuất hiện trong đầu Poole trước hình ảnh anh ta là “lực lưỡng.” Cao khoảng 1m7 và có lẽ nặng khoảng 99kg, người đàn ông này chỉ có cơ bắp và không thấy cổ. Anh ta mặc chiếc quần dài hải quân, áo sơ mi trắng, hai cổ tay kéo lên quá khuỷu tay và cà vạt xanh để chùng. Khẩu súng và thẻ của anh ta gắn trên thắt lưng. Anh ta đặt hai bộ hồ sơ lên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Poole. “Vậy là Sĩ quan Samuel Porter.”

“Sĩ quan Samuel Porter.” Poole nhắc lại.

“Từ hồi ấy chỉ còn vài người chúng tôi vẫn còn làm việc ở đây thôi.” Locke giải thích. “Thời gian trôi nhanh quá. Cảm giác như mới chỉ một tuần trước.”

“Anh đã ở đây khi Porter là lính mới à?”

Locke gật đầu. “Tôi tham gia lực lượng này được hai năm thì anh ta mới đăng ký. Chúng tôi không làm việc cùng nhau nhưng tôi biết anh ta. Hillburn cũng vậy. Cả hai người đều tốt bụng theo như những gì tôi nhớ. Lục lại hồ sơ của họ khiến tôi nhớ ngày xưa quá. Tôi e rằng những hồ sơ ấy không còn nhiều đâu. Anh có muốn tìm cái gì cụ thể không?”

Poole đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, nhưng sự thật là anh không biết. Nói ngắn gọn, Bishop nói rằng Porter đang cố gắng che đậy chuyện gì đó đã xảy ra tại Charleston. Poole lặng lẽ rà lại chính xác các từ ngữ…

Anh ta nói cô ta biết anh ta từ hồi anh ta còn là tân binh ở Charleston. Anh ta nói cô ta là một trong những người cuối cùng còn sống biết sự thật về anh ta. Cô ta đã có mặt ở đó, đã thấy tôi làm chuyện ấy nên cô ta phải chết.

Poole rút điện thoại ra cho Locke xem ảnh người phụ nữ bị bắn tại Guyon. “Anh có nhận ra được người phụ nữ này không?”

Locke xem xét bức ảnh. Nếu cái lỗ đạn trên trán bà ta có đánh động anh ta chút nào, anh ta cũng không thể hiện ra. Sau hơn hai mươi năm trong ngành thực thi luật pháp, nhiều khả năng anh ta đã chứng kiến nhiều thứ còn tệ hơn. “Tôi có nên biết bà ta không?”

“Chúng tôi cho rằng bà ta có liên quan đến một vụ Porter từng làm ở Charleston này. Tên bà ta là Rose Finicky.”

Locke vươn tay lấy chiếc điện thoại ở giữa bàn rồi bấm một số nội bộ. Khi có người nhấc máy, anh ta nhắc lại cái tên này. Một lúc sau, anh ta áp tai lên ống nghe rồi lại nhìn Poole. “Trong cơ sở dữ liệu của chúng tôi không có cái tên đó. Anh có thông tin gì liên kết bà ta với vùng này không? Có thể là địa chỉ hoặc nhân dạng chẳng hạn?”

Poole không chắc anh muốn chia sẻ bao nhiêu thông tin. “Bà ta có thể điều hành một trại trẻ mồ côi hay một nhà nghỉ nào đó.”

Locke lại nói vào điện thoại, giơ một ngón tay lên rồi lắc đầu. “Cũng không có thông tin gì ở Cơ quan Hỗ trợ Trẻ em cả. Bà ta sẽ phải đăng ký ở đó nếu bà ta làm trong hệ thống. Anh không thu được gì từ các bức ảnh của bà ta sao?”

Poole lắc đầu. “Công nghệ nhận dạng ảnh cũng chịu thôi. Tôi đã tra cứu về bà ta trong toàn bộ cơ sở dữ liệu liên bang rồi.”

Locke gác máy rồi trả lại di động cho Poole. “Rõ ràng anh còn có nhiều tài nguyên tốt hơn tôi. Nếu anh mà không tìm được, tôi chắc không giúp anh được rồi.”

“Thế còn các hồ sơ vụ án của Porter? Liệu có thể xem qua các hồ sơ đó được không?”

“Porter là một cảnh sát khu vực, anh ta không có các hồ sơ vụ án. Anh ta phụ trách các tình huống chặn xe trên đường, các cuộc gọi báo khẩn cấp, đại loại vậy.”

“Anh ta kể cho tôi nghe anh ta bị bắn khi cố gắng bắt một tên buôn ma túy địa phương. Nghe có vẻ như là một vụ án nhỉ?”

Locke cân nhắc chuyện này, lật qua các trang hồ sơ trên cùng. “Trong này không có vụ nào như thế. Hồ sơ HR của anh ta chỉ liệt kê chấn thương và thời gian anh ta nghỉ ngơi, nhưng chẳng có liên kết nào đến một vụ cụ thể cả. Tôi cho rằng anh ta và đồng đội của anh ta có thể đang theo dõi một kiểu gì đó - khi bạn phụ trách một khu vực tuần tra cụ thể bạn phải quen biết dân địa phương, cả tốt lẫn xấu, rồi lập nên danh sách ông già tuyết - những ai là kẻ xấu và những ai là người tốt - để trọng tâm của bạn có thể thu hẹp lại. Nếu họ đang truy đuổi một tên buôn ma túy cụ thể, thì đó cũng không phải là một phần của một án chính thức. Nếu quả thật là thế, Cục Bài trừ Ma túy sẽ lo vụ đó chứ không phải là tân binh.”

“Tên buôn ma túy ấy có tên là “Weasel”.”

Locke lại giơ một ngón tay lên, bấm một số nội bộ khác trên điện thoại, nhắc lại cái tên cho người nào đó. Anh ta nhíu mày khi gác máy. “Chẳng có cái tên Weasel nào trong các vụ ma túy cả bây giờ lẫn trước đây. Tôi rất tiếc.”

Poole nhìn xuống các tập hồ sơ. “Tôi có thể xem chứ?”

Locke đẩy các tập hồ sơ qua bàn.

Chúng chẳng chứa nhiều thông tin cho lắm. Có một bức ảnh chụp một Sam Porter trẻ hơn bây giờ nhiều, cả một bức chụp Hillburn nữa. Các ghi chép chấm công. Dữ liệu Nhân sự. Không trích dẫn. Không ghi chú. Chẳng có cái gì mà khi ở Chicago Poole chưa từng xem. Có chăng là báo cáo về cái chết của Hillburn ở cuối hồ sơ về anh ta.

“Tôi không rõ anh có muốn xem cái đó hay không.” Locke nói. “Chính tôi đã điều tra vụ này. Đến cuối cùng xác định là tự sát. Vợ góa của anh ta nói rằng anh ta đã bị trầm cảm gần hai năm rồi. Được điều trị y tế trong năm thứ hai. Có lần cô ấy từng bắt quả tang anh ta chĩa khẩu súng công vụ vào mồm. Tôi không hề nghe nói về chuyện này cho đến sau đó, nếu không chúng tôi hẳn đã đình chỉ và giúp đỡ anh ta. Một hôm anh ta chờ cho vợ đi mua sắm, rồi tự treo cổ dưới tầng hầm.” Locke ngả người vào lưng ghế. “Công việc này sau một thời gian sẽ ảnh hưởng đến anh, tôi cho rằng mình không cần phải nói với anh điều đó. Vài người chúng tôi học được cách nói hết ra, vượt qua tính chất hiểm ác, bẩn thỉu của công việc mà chúng tôi thấy, số khác vùi trong rượu để quên đi những thứ xấu xa. Tôi không bao giờ cho rằng Hillburn là kẻ nghiện rượu nhưng biểu hiện không phải lúc nào cũng rõ ràng.”

Poole lấy một bức ảnh trong phần ghi chú. “Anh có thể nói gì về bức ảnh này?”

Locke nhún vai. “Tôi không rõ, chẳng ai rõ cả, tôi nghĩ vậy. Kiểu chữ viết tay này rất khó xác định. Nhiều khả năng nhất là của anh ta nhưng được viết khi bị ép buộc. Dễ hiểu thôi nếu xét đến những gì anh ta định làm. Hillburn có đi lễ nhà thờ, không bao giờ gây ấn tượng với chúng tôi như một người sùng đạo thái quá, thế nên “Cha hãy tha thứ cho con” không phải hoàn toàn là sai, chỉ lạ lùng thôi. Bố đẻ anh ta đã chết được mười lăm năm rồi. Có vẻ là cách lựa chọn từ ngữ lạ lùng, không phải kiểu chuyện bạn quyết định chóng vánh, mà nó giống như một chuyện bạn đã quyết sau một hồi suy nghĩ. Nhưng tôi chưa bao giờ là một người sùng đạo, nên ai mà biết được.”

“Anh có bao giờ nghi ngờ vụ này là gì khác ngoài tự sát không?”

Locke suýt phá lên cười trước câu hỏi này. “Sau bao nhiêu năm trong ngành thực thi pháp luật, ai đó chúc mừng sinh nhật tôi và tôi nghi ngờ họ đang nói dối. Hồi ấy tôi đã xem xét mọi thứ mình có thể tìm hiểu, nhưng ngoài mẩu giấy để lại, chẳng có cái gì khiến tôi nghĩ ngược lại cả.” Anh ta rút ra một cây bút từ trong túi rồi khoanh tròn một địa chỉ trên một trong các trang hồ sơ. “Đây là bà vợ góa của anh ta. Anh có thể cố gắng nói chuyện với cô ấy. Cô ấy đã có khối thời gian suy nghĩ về chuyện này. Có thể cô ấy giúp anh được đấy.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.