Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cái Chết Của Walter Bernd
Cái Chết Của Walter Bernd

❊ ❊ ❊

Bernd lắp bắp thì thào trong một tiếng đồng hồ. Rồi anh ta yên lặng và Volkheimer nói, “Xin Chúa hãy rủ lòng thương bề tôi của ngài.” Nhưng lúc này Bernd ngồi dậy và kêu gào đòi ánh sáng. Họ đút cho anh ta chỗ nước còn lại cuối cùng trong bi đông đầu tiên. Một dòng nước chảy xuống hàm râu quai nón của anh ta và Werner dõi theo dòng nước ấy.

Bernd ngồi trong vùng ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin và nhìn từ Volkheimer sang Werner. Anh ta nói, “Trong chuyến nghỉ phép năm ngoái tôi đã về thăm cha mình. Ông đã già; suốt cuộc đời tôi lúc nào ông cũng già. Nhưng khi ấy trông ông già đi nhiều. Ông mãi mãi chỉ đi qua được gian bếp. Ông có một gói bánh quy, những chiếc bánh hạnh nhân nhỏ. Ông mở cái gói và đặt trên một cái đĩa, gói bánh nằm ngay giữa đĩa. Cả hai cha con, chẳng ai ăn cái nào. Ông nói, ‘con không cần ở lại. Cha muốn con ở lại, nhưng con không phải làm thế. Có lẽ con có nhiều việc phải làm. Con có thể đi với bạn bè nếu con muốn’. Ông cứ nói đi nói lại như vậy.”

Volkheimer tắt đèn pin và Werner cảm thấy có thứ gì đó đau đớn, dằn vặt đang bị kìm giữ trong bóng tối.

“Tôi rời nhà”, Bernd nói, “tôi xuống cầu thang, đi ra đường. Tôi chẳng biết đi đâu. Tôi chẳng biết gặp ai. Tôi chẳng có người bạn nào trong thị trấn đó. Tôi đã đi tàu hỏa cả ngày trời để về gặp cha. Nhưng tôi bỏ đi, chỉ bỏ đi như vậy.”

Rồi anh ta im lặng. Volkheimer đặt anh ta nằm lại trên sàn, đắp tấm chăn của Werner lên người Bernd và chẳng bao lâu sau đó, Bernd chết.

Werner làm việc với cái điện đài. Có lẽ cậu làm điều này vì Jutta, như Volkheimer gợi ý, hay có lẽ cậu làm thế vì không muốn nghĩ đến việc Volkheimer mang Bernd đến một góc và chất gạch lên tay, ngực, mặt anh ta. Werner ngậm cây đèn pin trong miệng và thu thập mọi thứ có thể: một cái búa nhỏ, ba hộp đựng đinh ốc, mười tám đoạn dây nguồn khác nhau từ cái đèn bàn bị vỡ. Bên trong một ngăn kéo móp méo, kỳ diệu thay, cậu tìm thấy một cục pin cacbon kẽm mười một vôn có in hình con mèo đen. Một cục pin Mỹ, khẩu hiệu của nó là đem đến chín sinh mạng. Werner rọi ánh sáng màu cam lập lòe vào cục pin, kinh ngạc. Cậu kiểm tra các cực của nó. Vẫn còn rất nhiều điện. Cậu nghĩ, khi cái đèn này hết pin, chúng ta sẽ dùng nó.

Cậu dựng lại cái bàn bị lật úp. Đặt cái điện đài bị nghiền nát lên trên. Werner vẫn không tin là có thể sửa được nó, nhưng có lẽ chừng đó là đủ để trí óc có gì đó để làm, một vấn đề để giải quyết. Cậu chỉnh lại cái đèn của Volkheimer trong miệng, cố không nghĩ đến cơn đói hay cơn khát, tai trái không nghe được gì, xác Bernd trong góc, lính Áo ở phía trên, Frederick, cô Elena, Jutta, bất cứ thứ gì.

Cần ăng-ten. Bộ chỉnh sóng. Tụ điện. Trong lúc cậu làm việc, trí óc cậu gần như yên lặng, gần như tĩnh lại. Đây là một hành động theo thói quen.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.