Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày 07 Tháng Tám Năm 1944
Ngày 07 Tháng Tám Năm 1944

❊ ❊ ❊

Tiếng đại pháo nổ ầm ầm đánh thức Marie-Laure. Cô băng qua đầu cầu thang, mở cửa tủ quần áo, dùng đầu cây ba toong dò dẫm xuyên qua chỗ áo sơ mi đang treo và gõ ba lần lên vách giả phía sau. Không có tiếng trả lời. Rồi cô đi xuống tầng năm và gõ cửa phòng ông Etienne. Giường ông trống không và giá lạnh.

Ông không có ở tầng hai, cũng không có trong bếp. Trên cái đinh nhỏ cạnh cửa ra vào mà bà Manec hay treo chùm chìa khóa trống không. Giày ông cũng biến mất.

Ông chỉ đi một tiếng thôi.

Tim cô thắt lại. Quan trọng là đừng xảy ra điều tệ hại nhất. Cô kiểm tra sợi dây bẫy trong tiền sảnh: còn nguyên.

Rồi cô xé phần đuôi ổ bánh mì ngày hôm qua của bà Ruelle, đứng trong bếp nhai nhóp nhép. Nước - may thay - đã có lại, vì vậy cô hứng đầy hai xô mạ kẽm, xách chúng lên tầng trên, đặt trong góc phòng ngủ của cô, suy nghĩ một lát rồi đi xuống tầng ba và cho nước chảy đầy đến mép bồn tắm.

Rồi cô mở cuốn sách. Thuyền trưởng Nemo đã cắm cờ ở Nam Cực, nhưng nếu ông không nhanh chóng di chuyển tàu ngầm xuống phía Bắc thì họ sẽ bị mắc kẹt trong băng. Xuân phân vừa qua; họ đối mặt với sáu tháng chìm trong bóng đêm triền miên.

Marie-Laure đếm số chương còn lại. Chín. Cô muốn đọc tiếp, nhưng cô và ông Etienne đang du hành trong tàu Nautilus cùng nhau và ngay khi ông quay lại, họ sẽ tiếp tục đi. Rất nhanh thôi.

Cô kiểm tra lại ngôi nhà nhỏ dưới gối, cưỡng lại mong muốn lấy viên đá ra và đặt ngôi nhà về lại chỗ cũ bên trong mô hình dưới chân giường. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải nổ máy kêu ầm ầm. Lũ mòng biển bay qua, kêu be be như lừa, tiếng súng thình thịch lại vang lên ở xa xa, tiếng rầm rầm của chiếc xe tải xa dần, Marie-Laure cố tập trung đọc lại chương trước của cuốn tiểu thuyết: những chấm nổi tạo thành chữ cái, những chữ cái tạo thành từ, những từ ngữ tạo thành một thế giới.

Buổi chiều, dây bẫy rung lên, chiếc chuông giấu bên dưới cái bàn ở tầng ba kêu một tiếng. Trong gác mái trên đầu cô, cái chuông im re cũng cùng lúc vang lên. Marie-Laure nhấc tay lên khỏi trang sách, suy nghĩ. Cuối cùng, cô đi xuống cầu thang, đặt tay lên chốt khóa cố định và gọi to, “Ai đó?” nhưng cô không nghe thấy giọng nói trầm trầm của ông Etienne mà là giọng nói ngọt xớt của người bán nước hoa Claude Levitte.

“Làm ơn cho tôi vào.”

Cô thậm chí có thể ngửi được mùi của ông ta qua cánh cửa, mùi bạc hà, mùi xạ hương, mùi aldehyde. Bên dưới những mùi hương đó là mùi mồ hôi, mùi sợ hãi.

Cô tháo cả hai chốt cố định và mở hé cánh cửa.

Ông ta nói qua cánh cổng mở hé. “Cô cần phải đi với tôi.”

“Tôi đang đợi ông chú.”

“Tôi đã nói chuyện với ông chú cô.”

“Ông đã nói chuyện với ông chú của tôi à? Ở đâu?”

Marie-Laure có thể nghe thấy ông Levitte bẻ từng đốt ngón tay kêu răng rắc. Phổi ông ta hít thở khó nhọc trong lồng ngực. “Nếu cô đọc được, thưa cô, thì cô đã thấy lệnh di tản. Họ đã khóa cổng thành rồi.”

Cô không đáp lại.

“Chúng giam giữ mọi người đàn ông từ mười sáu đến sáu mươi tuổi. Tất cả buộc phải tập hợp ở tòa tháp của lâu đài Saint-Malo. Rồi tất cả sẽ được dẫn đến pháo đài National khi thủy triều xuống. Chúa phù hộ cho họ.”

Bên ngoài đường Vauborel, khung cảnh vẫn khá êm đềm. Chim nhạn sà xuống đậu trên những tòa nhà, hai con chim bồ câu chí chóe trên máng xối ở trên cao. Một người đi xe đạp lạch cạch chạy qua. Sau đó là sự tĩnh lặng. Chúng thực sự đã khóa cổng thành rồi ư? Người đàn ông này thực sự đã nói chuyện với ông Etienne sao?

“Ông có di tản cùng mọi người không, ông Levitte?”

“Tôi không định đi. Cô phải đi tìm nơi ẩn náu ngay lập tức.” Ông Levitte khịt mũi. “Hay đến hầm mộ bên dưới nhà thờ Notre-Dame ở Rocabey. Tôi đã cho vợ tôi đến đó. Đó là những gì ông chú của cô nhờ tôi làm. Bỏ mọi thứ lại và đi với tôi ngay.”

“Tại sao chứ?”

“Ông chú của cô biết lí do. Mọi người đều biết lí do. Ở đây không an toàn. Đi nào.”

“Nhưng ông nói là cổng thành đã bị khóa.”

“Đúng, tôi đã nói thế, cô gái, hỏi như vậy là đủ rồi.” Ông ta thở dài. “Cô không được an toàn, tôi đến đây để giúp.”

“Ông chú nói là hầm rượu của chúng tôi an toàn. Ông ấy nói là nó đã tồn tại qua năm trăm năm, nó sẽ trụ được thêm vài đêm nữa.”

Người bán nước hoa hắng giọng. Cô hình dung cái cổ to bè của ông ta nghểnh lên ngó vào trong nhà, áo khoác treo trên giá, mẩu bánh mì vụn vương vãi trên bàn ăn. Ai kiểm tra cũng chỉ thấy những thứ bình thường mọi người đều có thôi. Không thể nào có chuyện ông chú cô nhờ người bán nước hoa hộ tống cô đến chỗ trú ẩn - lần cuối cùng ông chú cô nói chuyện với Claude Levitte là khi nào? Cô lại nghĩ về mô hình ở tầng trên, viên đá nằm bên trong. Cô nghe thấy giọng nói của tiến sĩ Geffard vang lên: Thứ gì đó rất nhỏ bé có thể hết sức đẹp đẽ. Rất đáng giá.

“Những tòa nhà ở Paramé đang bốc cháy, thưa cô. Chúng đánh đắm những con tàu ngoài cảng, chúng nã pháo vào nhà thờ lớn, bệnh viện không có nước. Bác sĩ đang rửa tay bằng rượu. Rượu đấy!” Giọng của ông Levitte run rẩy vì kích động. Cô nhớ bà Manec từng nói rằng mỗi khi có tin về một tên trộm trong thành phố, thì ông Levitte sẽ nhét ví giữa mông khi đi ngủ.

Marie-Laure nói, “Tôi ở lại.”

“Lạy Chúa, con bé này, tôi phải ép cô mới được sao?”

Cô nhớ đến tên người Đức đi tới đi lui bên ngoài cánh cổng của ông Hubert Bazin, mép báo khua lạch cạch trên chấn song, cô khép cánh cửa mở hé. Ai đó đã kêu người bán nước hoa đến đây. Cô nói, “Chắc chắn ông chú tôi và tôi không phải là những người duy nhất ngủ dưới mái nhà mình đêm nay.”

Cô cố hết sức tỏ ra thản nhiên. Mùi hương của ông Levitte quá nồng nặc.

“Cô ơi”, giờ là năn nỉ. “Hãy biết điều chút đi. Đi với tôi và để mọi thứ lại.”

“Ông có thể nói chuyện với ông chú tôi khi ông ấy quay lại.” Và cô chốt cửa.

Cô có thể nghe thấy tiếng ông ta đứng ngoài đó. Đang tính toán thiệt hơn gì đó. Rồi ông ta trở lui và đi xuống đường, kéo theo nỗi sợ hãi đi cùng. Marie-Laure cúi người bên cạnh chiếc bàn trong sảnh, tìm thấy sợi dây bẫy và lắp lại như cũ. Ông ta có thể thấy được gì? Một cái áo khoác, nửa ổ bánh mì ư? Ông Etienne sẽ hài lòng. Bên ngoài cửa sổ căn bếp, chim én sà xuống bắt côn trùng, những sợi tơ của mạng nhện bắt sáng và lóe lên trong khoảnh khắc rồi biến mất.

Tuy nhiên: lỡ như người bán nước hoa nói thật thì sao?

Ánh mặt trời từ từ chuyển sang màu vàng. Mấy con dế dưới hầm bắt đầu bài ca của chúng: một giai điệu rét rét nhịp nhàng, tối tháng Tám, Marie-Laure kéo đôi vớ dài rách lên, đi vào bếp và xé thêm một mẩu to từ ổ bánh mì của bà Ruelle.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.