Thứ gì đó gói trong giấy báo và buộc bằng dây bện được đặt trên sàn trước cửa phòng Marie-Laure. Ông Etienne nói từ ngưỡng cầu thang, “Chúc mừng sinh nhật thứ mười sáu.”
Cô xé tờ giấy gói. Hai cuốn sách, cuốn này nằm trên cuốn kia.
Ba năm và bốn tháng đã trôi qua kể từ khi cha rời khỏi Saint-Malo. Một nghìn hai trăm hai mươi bốn ngày. Gần bốn năm trôi qua kể từ lần cuối cô sờ vào chữ Braille, tuy nhiên những ký tự từ trong ký ức ùa về như thể cô chỉ mới ngừng đọc từ hôm qua.
Jules. Verne. Hai. Vạn. Dặm. Tập. Một. Tập. Hai.
Cô nhào vào người ông, vòng tay quanh cổ ông.
“Cháu nói là cháu chưa bao giờ đọc xong. Ông nghĩ, thay vì ông đọc cho cháu, thì có lẽ cháu có thể đọc sách cho ông được không?”
“Nhưng làm thế nào?”
“Ông Hébrard, người bán sách.”
“Lúc mà chẳng thể mua được gì ư? Và chúng quá đắt.”
“Cháu có rất nhiều bạn trong thành phố này, Marie-Laure.”
Cô nằm dài ra sàn và mở trang đầu tiên. “Cháu sẽ bắt đầu lại tất cả. Từ trang đầu tiên.”
“Hoàn hảo.”
“Chương một”, cô đọc. “Dải đá ngầm di động.” Năm 1866 được đánh dấu bằng một sự kiện kỳ lạ, một hiện tượng không được giải thích và không thể giải thích nổi mà chắc chưa ai quên... Cô đọc nhanh qua mười trang đầu tiên, nhớ lại câu chuyện: cả thế giới tò mò về một con quái vật biển chỉ có trong thần thoại, nhà sinh vật biển lừng danh giáo sư Pierre Aronnax bắt đầu lên đường khám phá sự thật. Đó là một con quái vật hay dải đá ngầm di động? Hay thứ gì khác? Giờ đây ở trang nào đó, ngài Aronnax sẽ lao qua thanh chắn của chiếc tàu khu trục nhỏ; chẳng bao lâu sau đó, ông và người Canada phóng lao móc tên Ned Land sẽ gặp nhau trên chiếc tàu ngầm của thuyền trưởng Nemo.
Bên ngoài khung cửa sổ phủ bìa cứng, mưa tí tách rơi từ trên bầu trời bàng bạc. Một con chim bồ câu đào bới dọc trên máng nước kêu hoo hoo hoo. Một con cá tầm nhảy vọt lên như một con ngựa màu bạc ngoài bến cảng, sau đó lặn mất.