Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Phút
Bốn Mươi Phút

❊ ❊ ❊

Ánh mặt trời rọi qua làn sương mù. Sương mù bao phủ vỉa hè lát sỏi, những ngôi nhà, những khung cửa sổ. Ông Etienne đổ mồ hôi lạnh tiến đến tiệm bánh mì và chen lên phía trước dòng người đang xếp hàng. Khuôn mặt bà Ruelle lờ mờ hiện ra, trắng bệch.

“Ông Etienne sao? Nhưng...?”

Những đốm màu đỏ son tản ra rồi tụ lại trong tầm mắt ông.

“Marie-Laure...”

“Cô bé không...?”

Trước khi ông có thể lắc đầu, bà Ruelle nâng quầy hàng gắn bản lề lên và dẫn ông ra ngoài; bà nắm phía dưới cánh tay ông. Những phụ nữ trong hàng người đang lầm bầm, tò mò hoặc khó chịu hoặc cả hai. Bà Ruelle giúp ông đi ra đường Robert Surcouf. Mặt đồng hồ của ông Etienne hiện ra to bè. Bốn mươi mốt phút sao? Ông hầu như không thể tính toán. Bàn tay bà siết lấy vai ông.

“Cô bé có thể đi đâu chứ?”

Lưỡi khô khốc, trí óc đờ đẫn. “Thỉnh thoảng... con bé đi thăm... biển. Trước khi về nhà.”

“Nhưng bãi biển đã bị rào kín. Tường thành cũng vậy.” Bà nhìn qua đầu ông. “Chắc chắn phải là chỗ nào khác.”

Họ chụm đầu vào nhau ngay giữa đường. Tiếng búa nện ở đâu đó. Chiến tranh, ông Etienne hờ hững nghĩ, là một cửa hàng tạp hóa mà ở đó mạng sống được trao đổi như bất kì món hàng nào khác: sô-cô-la hay đạn hay vải dù. Phải chăng ông đã trao đổi tất cả những con số ấy bằng mạng sống của Marie-Laure?

“Không”, ông thì thào, “con bé đi ra biển.”

“Nếu họ tìm thấy ổ bánh mì”, bà Ruelle thì thầm, “tất cả chúng ta sẽ chết.”

Ông lại liếc qua đồng hồ, nhưng mặt trời thiêu đốt võng mạc mắt ông. Một miếng thịt lợn muối xông khói treo lủng lẳng trên ô cửa sổ trống trơn ở cửa hàng thịt, ba cậu học sinh đứng trên một cái ghế dài quan sát ông, chờ xem ông ngã và ngay lúc ông chắc rằng buổi sáng sắp bị khuấy động thì ký ức ông hiện lên hình ảnh cánh cổng gỉ sét dẫn đến cái cũi chó đổ nát bên dưới tường thành. Nơi mà ông từng chơi đùa với anh trai mình, Henri và Hubert Bazin. Một cái hang nhỏ rỉ nước, nơi một cậu bé có thể hò hét và mơ mộng.

Ông Etienne LeBlanc gầy nhom, mặt trắng bệch đi cùng bà Ruelle, vợ người thợ làm bánh, theo sát gót ông, xuống đường Dinan: một cuộc giải cứu của những thân thể già nua. Chuông nhà thờ điểm một, hai, ba, bốn đến tám tiếng chuông; ông Etienne rẽ xuống đường Boyer, hướng đến chân tường thành hơi dốc, du hành qua con đường thời niên thiếu, tìm lối đi theo bản năng; ông rẽ phải, đi xuyên qua tấm màn dây thường xuân đang đung đưa và phía trước, đằng sau cánh cổng khóa ấy, bên trong hang động, Marie-Laure đang run lẩy bẩy, ướt đến tận đùi, hoàn toàn nguyên vẹn, đang cúi người với ổ bánh mì trong lòng. “Ông đã đến”, cô nói khi mở cổng cho hai người vào trong, khi ông ôm lấy khuôn mặt cô. “Ông đã đến...”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.