Vào buổi sáng ngày thứ tư cậu bị kẹt bên dưới những gì còn lại của khách sạn. Những con ong, Werner đang nghe cái máy thu phát sóng đã được sửa, đang nhẹ nhàng xoay núm dò sóng tới lui thì một giọng nữ chạy thẳng vào bên tai lành của cậu: đến ba giờ sáng một chấn động dữ dội làm tôi tỉnh giấc. Cậu nghĩ: đó là cơn đói, cơn sốt, mình đang tưởng tượng, trí óc của mình đang ép những tạp âm lại thành tiếng...
Cô nói, tôi vừa nhỏm dậy lắng nghe thì bỗng bị xô ra giữa phòng.
Cô nói chậm rãi, giọng Pháp chuẩn, giọng của cô sôi nổi hơn cô Elena. Cậu xoay tai nghe vào sâu hơn trong tai... Cô nói, rõ ràng là tàu Nautilus vừa va chạm vào một vật gì, sau đó nghiêng một góc nhọn...
Cô đọc rung âm R, kéo dài âm S. Mỗi âm tiết của giọng nói ấy dường như khoan sâu từng chút một vào đầu cậu. Giọng nói trẻ trung, cao vút, gần như tiếng thì thầm. Nếu như đó là ảo giác, vậy thì cứ tiếp tục đi.
Một núi băng nào đó bị lật và đập mạnh vào tàu Nautilus lúc nó đang đỗ dưới nước. Sau đó băng trườn theo vỏ tàu, nhấc bổng tàu lên lớp nước có tỉ trọng kém hơn...
Cậu có thể nghe tiếng cô liếm môi. Nhưng có gì đảm bảo rằng giờ đây tàu sẽ không vấp phải lớp băng phía trên và bị kẹt vào giữa hai khối băng lớn? Tiếng sóng nhiễu lại xuất hiện, có nguy cơ làm mất đi giọng nói của cô và cậu liều lĩnh cố gắng chống lại; cậu là đứa trẻ trên gác mái, bám víu một giấc mơ mà cậu không muốn tỉnh, nhưng Jutta đặt một tay lên vai cậu và đang thì thào đánh thức cậu.
Tàu đang ở giữa một lớp nước, nhưng hai bên tàu Nautilus, chỉ cách mười mét, là những bức tường băng dựng đứng. Phía trên và phía dưới cũng có những bức tường như vậy.
Cô đột ngột ngừng đọc, tiếng sóng nhiễu dâng lên. Lúc cô lên tiếng lại, giọng của cô trở thành một tiếng thì thào thống thiết: ông ta ở đây. Ông ta ở ngay bên dưới chỗ cháu.
Rồi chương trình tắt phụt. Cậu từ từ xoay phím chỉnh sóng, chỉnh băng tần: chẳng có gì. Cậu tháo tai nghe ra và trong màn đêm mịt mù cậu di chuyển về hướng Volkheimer ngồi và chộp lấy thứ mà cậu nghĩ là cánh tay anh ta. “Tôi nghe được gì đó. Làm ơn…”
Volkheimer không di chuyển, như thể anh ta được làm bằng gỗ. Werner dùng hết sức kéo, nhưng cậu quá nhỏ bé, quá yếu ớt; cậu gần như mất hết sức lực.
“Đủ rồi”, giọng Volkheimer vang lên trong bóng tối. “Nó chẳng giúp ích được gì đâu.” Werner ngồi trên sàn. Đâu đó trong đống đổ nát phía trên đầu họ, mấy con mèo đang kêu. Đang đói. Giống như cậu. Giống như Volkheimer.
Một học viên ở Schulpforta có lần đã mô tả cho Werner nghe về một cuộc mít tinh lớn ở Nuremberg: một biển biểu ngữ và cờ, cậu ta kể, vô số thanh niên tụ tập dưới ánh đèn, Lãnh tụ đứng trên một cái bục cách xa nửa dặm, những ngọn đèn pha chiếu sáng những cột trụ sau lưng ngài, không khí tràn ngập những lời nói đầy ý nghĩa, sự tức giận, sự công bằng, Hans Schilzer điên cuồng vì những lời nói ấy, Herribert Pomsel điên cuồng vì những lời nói ấy, mọi thiếu niên ở Schulpforta điên cuồng vì những lời nói ấy và Werner thấy người duy nhất có thể nhìn thấu mọi mánh khóe lừa bịp ấy là em gái cậu. Bằng cách nào chứ? Làm thế nào mà Jutta hiểu quá nhiều về cách thế giới vận hành chứ? Trong khi cậu lại biết quá ít vậy?
Nhưng có gì đảm bảo rằng giờ đây tàu sẽ không vấp phải lớp băng phía trên và bị kẹt vào giữa hai khối băng lớn?
Ông ta ở đây. Ông ta ở ngay bên dưới chỗ cháu.
Làm gì đó. Cứu cô ấy.
Nhưng Chúa chỉ là một con mắt màu trắng lạnh lùng, một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng trên làn khói, chớp chớp, chớp chớp, khi thành phố dần dần bị nghiền thành bụi.