Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Loudenvielle
Loudenvielle*

❊ ❊ ❊

Dãy núi Pyrenees* lờ mờ dưới ánh trăng, vầng trăng lồi lõm treo trên những đỉnh núi trông như thể bị xiên qua. Thượng sĩ von Rumpel lái một chiếc xe con dưới ánh trăng bàng bạc đến Cục quân nhu và đứng xéo với một cảnh vệ trưởng đang liên tục miết ngón trỏ và ngón giữa tay trái lên bộ râu rậm.

Một làng nằm ở Tây Nam nước Pháp.

Một dãy núi ở phía Tây Nam châu Âu, là đường biên giới tự nhiên giữa Pháp và Tây Ban Nha.

Cảnh vệ Pháp mới bắt giữ một người. Ai đó đã bẻ khóa căn nhà gỗ của một nhà bảo trợ nổi tiếng có mối quan hệ với Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Quốc gia ở Paris và tên trộm đó bị bắt với một va li du lịch nhét đầy đá quý.

Ông đợi lâu lắm rồi. Viên cảnh vệ trưởng ngắm nghía mấy ngón tay trên bàn tay trái, rồi nhìn qua tay phải, sau đó quay lại tay trái. Đêm nay von Rumpel cảm thấy rất mệt, thật sự rất nôn nao trong người; bác sĩ nói là việc điều trị đã kết thúc, họ đã tấn công khối u và giờ họ phải chờ, nhưng nhiều sáng ông không thể đứng thẳng người được sau khi cột dây giày.

Một chiếc ô tô đến. Viên cảnh vệ trưởng đi ra đón chào. Von Rumpel quan sát qua cửa sổ.

Hai cảnh vệ dẫn ra một người đàn ông gầy gò mặc bộ vét màu be với mắt trái bầm tím từ băng ghế sau. Hai tay bị còng.

Cổ áo lấm lem máu. Trông người đàn ông đó như thể vừa mới diễn xong vai phản diện trong một bộ phim nào đó. Hai cảnh vệ dẫn tù nhân vào trong, trong khi cảnh vệ trưởng lấy từ cốp xe ra một cái túi xách.

Von Rumpel lấy từ trong túi ra đôi găng tay màu trắng. Cảnh vệ trưởng đóng cửa văn phòng, đặt cái túi lên trên bàn, kéo rèm lại. Bóng chiếc đèn bàn nghiêng nghiêng. Von Rumpel có thể nghe được tiếng cửa xà lim rền rĩ đóng lại trong một căn phòng xa xa đâu đó. Cảnh sát trưởng lôi từ trong chiếc túi xách ra một cuốn sổ địa chỉ, một xấp thư, một hộp phấn trang điểm. Rồi ông ta giật phần đáy giả của chiếc túi xách ra sáu túi vải nhung.

Ông ta mở sáu túi vải nhung đó ra cùng lúc. Túi đầu tiên đựng ba viên đá beryl tuyệt đẹp: màu hồng, to, hình lục giác. Bên trong túi thứ hai là một khối đá Amazonite màu xanh ngọc viền sọc trắng nhạt. Bên trong túi thứ ba là một viên kim cương được cắt hình quả lê.

Mấy đầu ngón tay von Rumppl run rẩy. Cảnh vệ trưởng rút từ trong túi ra một cái kính lúp, sự tham lam hiện rõ trên khuôn mặt ông ta. Ông ta nghiên cứu viên kim cương một lúc lâu, xoay đủ mọi góc. Trong đầu von Rumpel hiện lên hình ảnh bảo tàng của Lãnh tụ, những chiếc hộp lấp lánh, những ngăn trưng bày bên dưới các cột trụ, đá quý bên trong tấm kính - và cả những thứ khác nữa: một quyền năng mờ ảo, giống như điện áp thấp, phát ra từ viên đá. Thì thào với ông, hứa hẹn đẩy lùi căn bệnh của ông.

Cuối cùng viên cảnh vệ trưởng ngước lên, cái kính lúp in một vòng tròn màu hồng quanh mắt ông ta. Đôi môi ướt át của ông ta lờ mờ hiện ra dưới ánh đèn bàn. Ông ta đặt viên đá trở lại tấm khăn.

Từ phía bên kia bàn, von Rumpel cầm viên kim cương lên. Đúng trọng lượng ấy. Thậm chí qua lớp vải găng tay, viên kim cương vẫn mát lạnh trong tay ông. Mép viên đá màu xanh thăm thẳm.

Ông có tin không?

Gần như Dupont đã tạo được đốm lửa bên trong viên đá. Nhưng qua cái kính lúp trên mắt, von Rumpel biết rõ viên đá này giống y như viên đá ông đã xem xét ở bảo tàng hai năm trước. Ông đặt bản sao xuống bàn.

“Nhưng ít nhất”, viên cảnh vệ trưởng nói bằng tiếng Pháp, vẻ mặt ỉu xìu, “chúng ta cũng phải soi nó qua tia X đúng không?”

“Tất nhiên rồi, ông cứ làm bất cứ việc gì ông muốn. Tôi lấy những lá thư này được chứ.”

Trước nửa đêm ông đã về đến khách sạn. Hai bản sao. Đó là một bước tiến. Đã tìm thấy hai, còn phải tìm hai viên nữa và một trong hai chắc chắn là thật. Ông gọi món thịt lợn rừng nấu với nấm tươi cho bữa tối. Và một chai vang Bordeaux đầy. Nhất là trong thời kì chiến tranh, những thứ như thế này vẫn còn quan trọng. Nó phân biệt con người văn minh với kẻ mọi rợ.

Khách sạn se lạnh, phòng ăn vắng tanh, nhưng phục vụ tận tình. Anh chàng phục vụ thành thạo rót rượu rồi lui ra.

Khi rượu Bordeaux được rót ra ly, đỏ thẫm như máu, trông giống như một thứ có sự sống. Von Rumpel hài lòng với nhận thức rằng ông là người duy nhất trên đời được quyền nếm chỗ rượu này trước khi nó biến mất.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.