Trước khi trời tối, lính Áo phát món cật heo với cà chua nguyên quả đựng trong đĩa sứ của khách sạn, trên mép mỗi đĩa thức ăn đều có khắc hình một con ong màu bạc. Mọi người ngồi trên bao cát hay thùng đạn, Bernd ngủ gục trên bát đồ ăn của mình, trong góc Volkheimer nói chuyện với viên trung úy về điện đài trong hầm, lính Áo đội mũ sắt ngồi quanh phòng nhai đều đều. Những người lính nhanh nhẹn, từng trải. Những con người kiên định với mục tiêu của mình.
Werner ăn hết suất của mình, đi lên dãy phòng ở tầng trên cùng và đứng trong bồn tắm hình lục giác. Cậu thúc khuỷu tay vào cửa chớp, nó mở ra vài xăng-ti-mét. Không khí ban đêm dễ chịu. Bên dưới cửa sổ, một khẩu 88 lớn nằm trên một pháo đài hướng ra biển của khách sạn. Xa xa khẩu súng, xa xa lỗ châu mai, dưới bốn mươi feet tường thành là những con sóng vỗ màu xanh và trắng. Bên trái cậu là thành phố, ảm đạm và đông đúc. Xa xa về phía Đông, một ánh lửa màu đỏ lóe lên từ khẩu pháo nào đó vừa biến mất. Những khẩu pháo trên biển của quân Mỹ.
Với Werner, dường như khoảng cách giữa những gì đã xảy ra và những gì sắp xảy ra chỉ là một ranh giới vô hình, điều đã biết nằm một bên, điều chưa biết nằm phía bên kia. Cậu nghĩ về cô gái có thể hoặc có thể không ở trong thành phố sau lưng cậu. Cậu mường tượng hình ảnh cô dò dẫm cây ba toong dọc những rãnh nước. Đối mặt với thế giới bằng đôi mắt vô hồn, mái tóc lộn xộn, khuôn mặt rạng rỡ.
Ít nhất cậu đã bảo vệ những bí mật trong ngôi nhà của cô. Ít nhất cậu đã giữ cô được an toàn.
Nhiều mệnh lệnh mới, do sĩ quan chỉ huy đơn vị đồn trú ở đây đích thân ký, được dán trên cửa, những quầy hàng trong chợ và cột đèn. Không ai được phép rời khỏi thành phố cổ. Những ai không có phận sự không được phép đi trên đường phố.
Ngay trước khi Werner đóng cửa chớp, một chiếc máy bay lướt qua dưới ráng chiều chạng vạng. Từ bụng nó thả ra một lốc màu trắng càng lúc càng lớn.
Chim à?
Lốc màu trắng ấy tung ra, rải khắp nơi: đó là giấy. Hàng nghìn tờ giấy. Chúng phấp phới rơi xuống mái ngói dốc, bay là là dọc các tường phòng hộ, dập dềnh trong dòng nước xoáy trên bờ biển.
Werner đi xuống hành lang, một lính Áo đang cầm một tờ giấy soi dưới ánh đèn. Anh ta nói, “Viết bằng tiếng Pháp.”
Werner cầm tờ giấy. Dấu mực mới nhòe bên dưới ngón tay cậu. Nó viết: Thông báo khẩn đến cư dân thành phố. Lập tức rời khỏi thành phố đi về vùng nông thôn chưa bị chiếm đóng.