“Và chú Francis nói là có bốn mươi hai nghìn ngăn kéo chứa thực vật ép khô, chú ấy cho con xem mỏ của một con mực ống khổng lồ và một con thằn lằn đầu rắn cổ dài...”, sỏi lạo xạo dưới chân họ và Jutta phải dựa vào một cái cây.
“Mẹ sao vậy?”
Những ánh đèn chiếu về phía bà, rồi dạt đi. “Mẹ mệt, Max. Chỉ vậy thôi.”
Bà mở tấm bản đồ du lịch và cố tìm đường quay về khách sạn. Vài chiếc xe ô tô chạy qua, hầu hết những cửa sổ họ đi qua đều sáng lên màu xanh từ tivi hắt ra. Bà nghĩ, vì chẳng có thi thể nào ở đây nên chúng ta được phép quên đi. Vì cỏ đã phủ xanh những thi thể ấy rồi.
Trong thang máy, Max ấn số 6 và thang máy đưa họ lên. Tấm thảm trang trí trong phòng họ có hình một dòng sông màu nâu sẫm giao cắt với những hình thang màu vàng. Bà đưa cho Max chìa khóa phòng, cậu lóng ngóng với ổ khóa, rồi mở cánh cửa.
“Mẹ, mẹ có chỉ cho bà ấy cách mở ngôi nhà đó không?”
“Mẹ nghĩ bà ấy đã biết cách mở rồi.”
Jutta bật tivi, tháo giày. Max mở cửa ban công, dùng giấy của khách sạn gấp một cái máy bay. Một phần góc phố Paris trước mắt khiến bà nhớ đến những thành phố mà bà đã vẽ khi còn nhỏ: hàng trăm ngôi nhà, hàng nghìn cửa sổ, một đàn chim chao liệng. Trên tivi, những cầu thủ áo xanh ồ ạt chạy trên một sân cỏ cách đó hai nghìn dặm. Tỉ số là 3-2. Nhưng thủ môn ngã xuống, một cầu thủ bên cánh tạt bóng vừa đủ lực để nó từ từ lăn về phía khung thành. Chẳng có ai ở đó để cản phá bóng. Jutta cầm điện thoại ở bên cạnh giường lên và quay chín số, Max phóng một chiếc máy bay xuống đường. Nó bay được vài chục feet, lơ lửng một lát, rồi tiếng chồng bà nói xin chào.