Tháng Mười hai năm 1943. Bầu không khí lạnh giá len lỏi giữa những ngôi nhà. Chỗ gỗ duy nhất còn lại để đốt là những cây xanh và cả thành phố ám mùi gỗ cháy. Cô gái mười lăm tuổi Marie-Laure chưa bao giờ cảm thấy lạnh đến thế trên đường đi đến tiệm bánh mì. Ở trong nhà thì ấm hơn chút. Như thể những bông tuyết lác đác rơi xuyên qua những căn phòng, thổi qua những khe hở trên tường.
Cô lắng nghe tiếng bước chân của ông chú ở trên trần và giọng nói của ông - 310 1467 507 2222 576881 - sau đó bản nhạc của ông nội cô, “Clair de Lune” bao lấy cô như màn sương mù.
Máy bay rì rì, là là bay qua thành phố. Đôi khi tiếng máy bay gần đến nỗi Marie-Laure sợ chúng có thể bay sượt qua mái nhà, bụng máy bay đụng vào ống khói. Nhưng chẳng có chiếc máy bay nào đâm sầm xuống, chẳng có ngôi nhà nào phát nổ. Dường như chẳng có gì thay đổi cả ngoại trừ việc Marie-Laure ngày càng lớn: cô không thể mặc vừa chỗ quần áo cha bỏ trong ba lô mang đến đây ba năm trước. Giày của cô đã chật; cô mang ba đôi vớ và đôi giày lười có núm tua cũ của ông Etienne.
Có tin đồn là chỉ có nhân sự chủ chốt và những người bệnh tật mới được phép ở lại Saint-Malo. Ông Etienne nói, “Chúng ta sẽ không rời đi. Không đi khi mà rốt cuộc chúng ta có thể làm được những điều tốt đẹp. Nếu bác sĩ không xác nhận cho chúng ta thì chúng ta sẽ trả cho chúng bằng cách khác.”
Về khẩu phần ăn hằng ngày, cô cố gắng chìm đắm trong những ký ức đã qua: ấn tượng mơ hồ về thế giới mà cô có thể nhìn thấy trước khi cô lên sáu, lúc ấy Paris như một căn bếp khổng lồ, chỗ nào cũng có hàng núi bắp cải và cà rốt; quầy bánh đầy ắp bánh ngọt; cá chất thành đống trên sạp hàng của người bán cá, những rãnh nước đầy vảy cá màu bạc lóng lánh, những con mòng biển trắng sà xuống cắp lấy mấy bộ lòng cá. Mỗi góc chợ cô đi qua đều tràn đầy màu sắc: tỏi tây màu xanh lá cây, những trái cà tím có vỏ màu tím sẫm.
Giờ đây thế giới của cô biến thành màu xám. Những khuôn mặt màu xám, sự tĩnh lặng màu xám, nỗi kinh hoàng màu xám treo lơ lửng trên dãy người xếp hàng ở hiệu bánh mì, màu sắc duy nhất trên đời lóe lên trong một thoáng ngắn ngủi là lúc ông Etienne leo cầu thang lên gác mái, đầu gối kêu răng rắc, đọc thêm một dãy số nữa vào trong không gian, gửi thêm những thông điệp khác của bà Ruelle, mở một bản nhạc. Trong năm phút, căn gác mái nhỏ bé ấy ngập tràn màu hồng sẫm, màu xanh nước biển, màu vàng, rồi máy thu thanh tắt và màu xám lại bao trùm, ông chú lộp cộp đi xuống cầu thang.