Người kỹ sư lầm lì, cay độc, mắt lé tên Walter Bernd. Mọi người gọi anh tài xế răng thưa ba mươi tuổi là Neumann Một. Werner biết rằng Volkheimer, trung sĩ của họ, không quá hai mươi tuổi, nhưng dưới ánh bình minh, trông anh ta như già gấp đôi. “Quân du kích đang tấn công tàu hỏa”, anh ta giải thích. “Những cuộc tấn công là có tổ chức, đại úy tin rằng chúng phối hợp tấn công bằng điện đài.”
“Kỹ thuật viên gần đây nhất”, Neumann Một nói, “chẳng tìm được gì cả.”
“Nhưng thiết bị này còn tốt”, Werner trả lời, “tôi sẽ sửa xong chúng trong một giờ nữa.”
Sự trìu mến lóe lên trong ánh mắt Volkheimer và lưu lại trong một lúc. Anh ta nhìn Werner và nói, “Pfennig không giống kỹ thuật viên vừa rồi của chúng ta đâu.”
Họ khởi hành. Chiếc xe Opel nảy lên xuôi theo những con đường không lớn hơn đường mòn của gia súc. Cứ vài dặm họ lại ngừng, đặt một máy thu phát sóng lên gò đất hay đồi nào đó. Họ để Bernd và Neumann Hai gầy gò, láu cá ở lại với cái máy - một người cầm súng trường, người kia đeo ống nghe. Rồi họ lái xe thêm vài trăm thước nữa, đủ để lập ra đáy của một tam giác, tính toán khoảng cách suốt quãng đường đi và Werner bật máy thu sóng chính. Cậu kéo cần ăng-ten xe tải lên, đeo ống nghe, dò sóng, cố tìm thứ gì đó bất thường. Bất cứ giọng nói nào trái phép.
Dọc theo đường chân trời thẳng, rộng bao la, dường như vô số ngọn lửa luôn được đốt cháy. Werner hầu như toàn ngồi quay mặt về phía sau, nhìn vùng đất họ đang rời khỏi, quay về Ba Lan, quay về nước Đức.
Chẳng có ai bắn họ. Ngoài tiếng sóng điện từ có vài giọng nói bị méo tiếng, những giọng nói cậu nghe được đều là tiếng Đức. Đến đêm, Neumann Một lôi ra từ trong thùng đạn những hộp xúc xích nhỏ, Neumann Hai kể những câu chuyện tiếu lâm nhạt nhẽo về mấy cô gái điếm mà anh ta còn nhớ hoặc tự bịa ra và trong những cơn ác mộng Werner thấy hình dáng những thiếu niên trông gần giống Frederick, mặc dù khi cậu lại gần thì Frederick lại biến thành Jutta, cô nhìn chằm chằm Werner bằng ánh mắt buộc tội trong khi một đám thiếu niên nắm lấy tay chân cô.
Volkheimer thò đầu vào sau chiếc xe Opel mỗi giờ và nhìn vào mắt Werner. “Không có gì à?”
Werner lắc đầu. Cậu nghịch vớ vẩn ắc quy, xem xét lại ăng-ten, kiểm tra đi kiểm tra lại cầu chì. Ở Schulpforta, với tiến sĩ Hauptmann, đó chỉ là trò chơi. Cậu có thể đoán được tần số của Volkheimer, cậu luôn biết khi nào thì máy phát sóng của Volkheimer phát tín hiệu. Ngoài này, cậu chẳng biết làm thế nào, khi nào, ở đâu hay thậm chí có cái máy nào phát sóng không nữa; ở ngoài này cậu đuổi theo những bóng ma. Tất cả những gì họ làm là phí xăng chạy lòng vòng qua mấy ngôi nhà tranh bốc khói, những khẩu pháo bị nghiền nát, những ngôi mộ vô danh trong khi Volkheimer vuốt mái tóc ngắn củn của mình, càng lúc càng lo lắng. Cách đó vài dặm vang lên tiếng pháo chói tai, những đoàn tàu Đức vẫn đang bị tấn công, những đường ray cong oằn, những toa tàu chở gia súc bị thổi bay, những người lính của Lãnh tụ bị thương và những sĩ quan của Lãnh tụ nổi giận.
Ông lão cầm cái cưa đang cưa cây có phải là một du kích không? Hay là người đang cúi trên động cơ xe ô tô đó? Ba người phụ nữ đang múc nước dưới sông thì sao?
Sương giá giăng xuống trong đêm, phủ một lớp màn màu bạc lên khắp cảnh vật, Werner thức dậy ở sau xe tải với những ngón tay nhét trong nách, hơi thở phả khói và đèn điện tử của máy thu phát sóng lóe lên màu xanh nhạt. Tuyết sẽ dày bao nhiêu? Sáu feet, mười feet? Hay một trăm feet?
Werner nghĩ, tuyết sẽ dày cả dặm. Chúng ta sẽ lái xe qua mọi thứ từng tồn tại.