Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ai Đó Trong Nhà
Ai Đó Trong Nhà

❊ ❊ ❊

Một người, một kẻ xâm nhập. Marie-Laure dồn mọi giác quan xuống lối vào ở ba tầng dưới. Tiếng cổng bên ngoài kẽo kẹt khép lại, rồi cửa trước đóng.

Lý luận của cha hiện lên trong đầu cô: Cánh cổng đóng trước cửa ra vào, không phải đóng sau. Điều đó có nghĩa là, dù là ai chăng nữa, hắn ta khép cổng trước, rồi mới đóng cửa. Hắn ta đã vào trong nhà.

Tóc sau gáy cô dựng hết lên.

Ông Etienne biết là ông sẽ kích hoạt cái chuông báo động, Marie. Ông Etienne đã lên tiếng gọi con rồi.

Tiếng giày trong tiền sảnh. Những mảnh đĩa vỡ lạo xạo dưới gót giày.

Không phải ông Etienne.

Tình thế quá nguy hiểm, gần như không thể vượt qua được. Cô cố bình tĩnh, cố tập trung vào hình ảnh một ngọn nến đang cháy giữa lồng ngực, một con ốc đang chui ra khỏi rãnh bên trong vỏ ốc, nhưng tim cô đập thình thịch trong ngực, nỗi sợ chạy dọc sống lưng, đột nhiên cô không chắc liệu con người không bị mù trong tiền sảnh kia có thể ngước nhìn lên cầu thang uốn lượn và tìm thấy đường lên tầng ba chưa. Cô nhớ ông chú đã từng nói rằng họ cần coi chừng lũ cướp bóc, không khí bị khuấy động bởi những chuyển động và tiếng lạo xạo mơ hồ, Marie-Laure hình dung ra kẻ tấn công đi qua phòng tắm vào trong phòng khâu vá đầy mạng nhện trên tầng ba này và ném cô ra ngoài cửa sổ.

Tiếng giày vang lên trong sảnh. Tiếng một cái đĩa trượt trên sàn nhà khi nó bị đá đi. Một lính cứu hỏa, một người hàng xóm hay tên lính Đức nào đó tìm thức ăn?

Một người giải cứu sẽ gọi để xem có ai còn sống không, con yêu. Con phải di chuyển. Con phải trốn.

Tiếng bước chân di chuyển về phía phòng bà Manec. Bước chân di chuyển chậm rãi; có lẽ trời đã tối. Có thể giờ đã là đêm rồi?

Bốn hay năm hay sáu hay một triệu nhịp tim đập dồn dập. Cô có cây ba toong, áo khoác của ông Etienne, hai lon đồ hộp, con dao, viên gạch. Mô hình ngôi nhà bên trong túi váy. Viên đá nằm ở trong. Bồn tắm đầy nước nằm ở cuối hành lang.

Di chuyển. Đi.

Một cái nồi hay cái chảo, có lẽ nó đã bị rớt khỏi móc trong trận ném bom, lắc lư trên mặt bếp. Người đàn ông đi ra khỏi bếp. Quay lại tiền sảnh.

Đứng lên, con yêu. Đứng lên ngay.

Cô đứng lên. Cô tìm tay vịn cầu thang bằng tay phải. Người đàn ông đứng ngay dưới cầu thang. Cô sắp hét lên. Nhưng rồi cô nhận ra - ngay khi người đàn ông đó bước lên bậc thang đầu tiên - rằng bước chân của ông ta không đều. Bước một -ngừng - bước hai, bước một - ngừng - bước hai. Đó là dáng đi khập khiễng của gã thượng sĩ Đức có giọng nói vô hồn mà cô đã từng nghe.

Đi.

Marie-Laure đi từng bước thận trọng hết mức có thể. Thật may là lúc này cô không mang giày. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực to đến nỗi cô chắc là người đàn ông bên dưới có thể nghe được.

Cô lên tầng bốn. Từng bước rón rén. Tầng năm. Trên đầu cầu thang tầng sáu, cô ngừng lại bên dưới ngọn đèn chùm và cố lắng tai nghe. Cô nghe thấy tiếng gã người Đức leo thêm ba hay bốn bậc thang nữa và ngừng lại, lên một cơn hen nhẹ. Rồi lại leo tiếp. Một bậc thang gỗ rền rĩ dưới sức nặng của ông ta; âm thanh đó khiến cô cảm thấy như một con thú nhỏ bị đè bẹp.

Cô nghĩ rằng ông ta ngừng lại ở đầu cầu thang tầng ba. Chỗ cô vừa mới ngồi. Hơi ấm của cô vẫn còn lưu lại trên sàn nhà cạnh bàn điện thoại. Cô nín thở.

Cô chạy đi đâu đây?

Trốn.

Bên trái cô là phòng của ông nội. Bên phải là phòng ngủ nhỏ của cô, kính cửa sổ đã bị vỡ. Trước mặt là nhà vệ sinh. Mùi khói vẫn phảng phất khắp nơi.

Bước chân ông ta đi qua đầu cầu thang. Bước một - ngừng - bước hai, bước một - ngừng - bước hai. Thở khò khè. Rồi lại đi lên.

Cô nghĩ nếu ông ta chạm vào người mình thì cô sẽ móc mắt ông ta.

Cô mở cánh cửa phòng ngủ của ông nội và ngừng lại. Bên dưới, người đàn ông lại dừng. Ông ta có nghe thấy tiếng cô không? Ông ta đang đi lên khẽ hơn ư? Bên ngoài có vô số nơi ẩn náu - một công viên đầy cây xanh lộng gió; cơ man là bờ giậu; những hồ nước sâu trong khu rừng rậm mà những cánh bướm bay qua khu rừng ấy chỉ nghĩ đến mật hoa. Cô chẳng thể đến được chỗ nào như thế.

Cô tìm cái tủ quần áo lớn ở cuối phòng ông Henri, mở hai cánh tủ có gương, gạt chỗ áo sơ mi cũ đang treo bên trong và trượt mở cánh cửa giả mà ông Etienne đã làm ở lưng tủ. Cô nép mình trong không gian chật hẹp có chiếc thang dẫn lên gác mái. Rồi cô với tay qua tủ quần áo, tìm cánh cửa và đóng lại.

Đá ơi, nếu ngươi là một vật hộ thân thì hãy bảo vệ ta.

Khẽ thôi, giọng của cha vang lên. Đừng phát ra tiếng động. Cô tìm tay cầm mà ông Etienne đã lắp vào tấm ván giả ở phía sau tủ quần áo bằng một tay. Cô đẩy nó đóng lại, từng chút một, cho đến khi nghe thấy tiếng tay cầm lách cách vào đúng ổ, rồi hít một hơi và nín thở lâu hết mức có thể.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.