Von Rumpel loạng choạng đứng trước cái tủ khổng lồ. Nhìn vào chỗ quần áo cũ bên trong. Áo gi-lê, quần sọc, áo sơ mi làm từ vải chambray* bị nhậy cắn. Quần áo con trai, từ mấy chục năm trước.
Loại vải có trọng lượng nhẹ, được dệt trơn từ sợi cotton kết hợp giữa sợi dọc màu sắc và sợi chỉ nhuộm màu trắng.
Đây là căn phòng gì? Cái gương lớn trên cửa tủ quần áo lốm đốm vết đen theo thời gian, mấy đôi giày da cũ bên dưới một cái bàn nhỏ, một cái chổi phất bụi treo trên móc. Trên bàn đặt tấm ảnh một chàng thanh niên ngồi trên bãi biển lúc hoàng hôn.
Bên ngoài cánh cửa sổ vỡ là một đêm lặng gió. Tro tàn cuốn đi dưới ánh sao. Giọng nói ngấm qua trần nhà đang tiếp tục lặp đi lặp lại... Não bộ bị bao phủ hoàn toàn trong bóng tối, hẳn nhiên là vậy, các em nhỏ à... Tuy nhiên thế giới nó xây dựng... âm thanh càng lúc càng nhỏ và méo tiếng khi hết ắc quy, bài học đang chậm dần như thể chàng thanh niên đã mệt lử, sau đó im bặt.
Tim đập thình thịch, đầu óc mơ hồ, một tay cầm nến, tay kia cầm súng lục, von Rumpel quay lại chỗ tủ quần áo. Đủ lớn để trèo vào trong. Làm thế nào mà một thứ to lớn như thế này lại đưa được lên tầng sáu chứ?
Ông mang cây nến lại gần hơn và quan sát, dưới hình bóng của những chiếc áo sơ mi đang treo, thứ ông đã bỏ qua trong những lần kiểm tra trước: những vệt trên lớp bụi. Tạo ra bởi ngón tay hay đầu gối hay cả hai. Ông dùng nòng súng đẩy nhẹ chỗ quần áo. Cái tủ sâu đến mức nào?
Ông khom hẳn người vào bên trong và trong tư thế ấy, ông nghe thấy tiếng chuông, hai tiếng chuông cùng lúc kêu leng keng ở cả trên đầu lẫn bên dưới. Âm thanh ấy khiến ông giật người lại, ông đụng đầu vào nóc tủ quần áo, cây nến rớt xuống, von Rumpel tự rủa mình.
Ông nhìn cây nến lăn tròn, ánh lửa hướng lên trên. Tại sao? Nguyên tắc kỳ lạ nào yêu cầu ánh nến luôn phải hướng lên trời chứ?
Năm ngày trong ngôi nhà này và chẳng có viên kim cương nào, cảng biển cuối cùng mà lính Đức kiểm soát ở Bretagne sắp tuột khỏi tay, cùng với nó là bức tường Đại Tây Dương. Ông đã sống quá thời hạn cuối cùng mà bác sĩ tiên đoán. Và giờ là tiếng kêu leng keng của hai cái chuông nhỏ sao? Đó là cách Thần Chết đến ư?
Cây nến lăn nhẹ nhàng. Về phía cửa sổ. Về phía rèm cửa.
Tiếng cửa nhà cọt kẹt mở ra bên dưới. Ai đó đi vào trong nhà.