Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hang Động
Hang Động

❊ ❊ ❊

Một khẩu pháo phòng không Đức bắn rơi một máy bay Mỹ trên bầu trời. Chiếc máy bay rơi xuống vùng biển ở Paramé, viên phi công người Mỹ bơi vào bờ bị bắt làm tù binh. Ông Etienne nghĩ đó là tai họa, nhưng bà Ruelle lại tỏ ra vui sướng. “Đẹp trai như ngôi sao điện ảnh” bà thì thầm khi đưa cho Marie-Laure ổ bánh mì. “Bà dám chắc là tất cả lính Mỹ đều đẹp trai như anh ta.”

Marie-Laure mỉm cười. Sáng nào cũng vậy: lính Mỹ ngày càng gần hơn, quân Đức đang bắt đầu tan rã. Chiều nào Marie-Laure cũng đọc cho ông Etienne nghe tập hai cuốn Hai vạn dặm dưới biển, giờ đây một chân trời mới đang mở ra với cả hai ông cháu. Một vạn dặm dưới biển trong ba tháng rưỡi, giáo sư Arronax viết, giờ chúng ta sẽ đi đâu và điều gì đang chờ đón chúng ta ở phía trước?

Marie-Laure đút ổ bánh mì vào trong ba lô, rời khỏi tiệm bánh mì, vòng về phía tường thành để đến hang động của ông Hubert Bazin. Cô đóng cánh cổng, nhấc gấu váy lên, lội xuống vũng nước nông, cầu nguyện rằng mình không giẫm lên bất cứ động vật nào dưới chân.

Thủy triều đang lên. Cô tìm thấy mấy con hà, một cây cỏ chân ngỗng mềm như lụa; cô đặt tay lên một con ốc Nassarius nhẹ nhàng hết mức có thể. Nó ngừng di chuyển ngay lập tức, rút đầu và chân vào bên trong vỏ ốc. Rồi nó lại chui ra, hai cái râu giống nhau chĩa lên, kéo vỏ ốc xoắn phía trên trượt đi cùng cơ thể nó.

Mày tìm gì vậy, ốc bé nhỏ? Mày chỉ đang sống cho hiện tại, cho chính giây phút này hay mày lo lắng cho tương lai của mình như giáo sư Aronnax thế?

Khi con ốc qua vũng nước và bắt đầu bò lên bức tường phía xa, Marie-Laure nhặt cây ba toong lên và trèo ra trong đôi giày lười quá khổ ướt sũng. Cô đi qua cánh cổng và sắp khóa nó lại sau lưng thì một giọng đàn ông vang lên. “Xin chào, tiểu thư.”

Cô trượt chân, suýt vấp ngã. Cây ba toong của cô rớt kêu lóc cóc.

“Có gì trong ba lô của cô vậy?”

Ông ta nói tiếng Pháp chuẩn, nhưng cô có thể nhận ra ông ta là người Đức. Người ông ta chặn mất lối đi. Gấu váy cô ướt sũng; giày cô đẫm nước; hai bên là tường thành thẳng đứng. Tay phải cô nắm chặt một chấn song của cánh cổng đang mở.

“Sau cánh cổng đó là gì? Một chỗ ẩn nấp à?”, giọng ông ta nghe rất gần, nhưng khó có thể biết chắc điều đó ở một nơi vang vọng như thế này. Cô có thể cảm thấy ổ bánh mì của bà Ruelle trên lưng cô đập như thể nó có sự sống. Giấu bên trong ổ bánh mì - gần như chắc chắn - là một mẩu giấy được cuộn tròn. Trên đó là những con số dẫn đến bản án tử hình. Của ông chú cô, của bà Ruelle. Của tất cả bọn họ.

Cô lên tiếng, “Cây ba toong của tôi.”

“Nó lăn ra ngay sau lưng cô, cô gái thân mến.”

Sau lưng người đàn ông đó là lối đi, rồi đến tấm màn thường xuân treo lơ lửng, rồi là thành phố. Ở nơi đó cô có thể hét lên và sẽ có người nghe thấy.

“Thưa ông, có thể cho tôi đi qua được không?”

“Tất nhiên.”

Nhưng dường như ông ta không nhúc nhích. Cánh cổng khẽ kêu cọt kẹt.

“Thưa ông, ông muốn gì?” Cô không thể giữ giọng mình không run. Nếu ông ta hỏi lần nữa về cái ba lô, tim cô sẽ nổ tung mất.

“Cô làm gì trong đó?”

“Chúng tôi không được phép đi lên bãi biển.”

“Vì vậy cô đến đây à?”

“Để nhặt ốc. Thưa ông, tôi phải đi qua. Liệu tôi có thể lấy lại cây ba toong không?”

“Nhưng cô không nhặt con ốc nào cả, cô gái.”

“Tôi có thể đi qua không?”

“Đầu tiên trả lời một câu hỏi về cha cô.”

“Cha tôi à?” Thứ gì đó bên trong cô càng lúc càng trở nên lạnh giá. “Cha tôi sẽ đến đây bất cứ lúc nào.”

Giờ thì người đàn ông đó cười, tiếng cười của ông ta dội lại giữa những bức tường. “Cô nói là bất cứ lúc nào ư? Người cha đang ở trong một nhà tù cách xa năm trăm ki-lô-mét sao?”

Nỗi kinh hoàng lan khắp ngực cô. Con nên nghe lời cha. Con không nên ra ngoài.

“Đến đây nào, petite cachotière*”, ông ta nói, “đừng quá hoảng sợ như thế,” cô có thể nghe thấy tiếng ông ta với tay về phía mình, cô ngửi thấy mùi hôi thối trong hơi thở ông ta, nghe được sự mê muội trong giọng nói ông ta và thứ gì đó - một đầu ngón tay ư? - lướt qua cổ tay cô khi cô lùi lại và đóng sầm cánh cổng ngay trước mặt ông ta.

Tiếng Pháp, nghĩa là: cô gái bí ẩn bé nhỏ.

Ông ta trượt chân; ông ta mất nhiều thời gian hơn cô nghĩ để đứng vững. Marie-Laure xoay chìa khóa trong ổ, rút chìa ra và tìm cây ba toong lúc cố thủ trong khoảng không gian nhỏ của cũi chó. Giọng nói hủy diệt của ông ta vẫn đuổi theo cô, ngay cả khi cơ thể ông ta vẫn ở phía bên kia cánh cổng khóa.

“Cô gái, cô khiến tôi làm rớt tờ báo của mình. Tôi chỉ là một thượng sĩ tầm thường đến đây để hỏi một câu. Một câu hỏi đơn giản, sau đó tôi sẽ rời đi.”

Tiếng thủy triều rì rào, ốc ở khắp nơi. Liệu có phải cánh cổng sắt quá nhỏ nên ông ta không thể lách qua không? Liệu bản lề cổng có đủ chắc không? Cô cầu nguyện là cánh cổng đủ hẹp và đủ chắc. Tường thành rộng lớn bao bọc lấy cô. Cứ khoảng mỗi mười giây lại có một làn nước biển lạnh giá dâng lên. Marie-Laure có thể nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông ở ngoài kia, bước một - ngừng - bước hai, bước một - ngừng - bước hai, bước chân tập tễnh lảo đảo. Cô cố hình dung những con chó canh phòng đã sống ở đây trong nhiều thế kỷ mà ông Hubert Bazin đã kể: những con chó to như ngựa. Những con chó xé toạc bắp chân người. Cô cúi gập người. Cô là Ốc Xoắn. Bọc sắt. Không thấm nước.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.