Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trên Gác Mái
Trên Gác Mái

❊ ❊ ❊

Trong suốt bốn năm Marie-Laure ở Saint-Malo, tiếng chuông nhà thờ StVincent điểm từng giờ. Nhưng giờ đây tiếng chuông đã ngừng. Cô không biết mình đã mắc kẹt trên gác mái bao lâu hay thậm chí giờ là ngày hay đêm. Thời gian là một thứ khó nắm bắt: mất dấu một lần và sợi dây thời gian sẽ tuột khỏi tay bạn mãi mãi.

Cô khát khô cổ, cô nghĩ đến việc cắn tay mình để uống chỗ chất lỏng chảy ra từ đó. Cô lấy hai lon đồ hộp ra khỏi túi áo khoác của ông chú và kề môi lên mép hộp. Cả hai đều có vị thiếc. Chỗ đồ ăn ở trong chỉ cách lưỡi cô một mi-li-mét.

Đừng liều lĩnh, giọng nói của cha vang lên. Đừng liều lĩnh tạo ra tiếng ồn.

Chỉ một hộp thôi, cha ơi. Con sẽ giữ lại hộp kia. Tên người Đức đã đi rồi. Gần như chắc chắn giờ này ông ta đã đi rồi.

Tại sao dây bẫy không bật lên?

Bởi vì ông ta đã cắt sợi dây. Hay con ngủ quên lúc chuông kêu. Bất cứ lí do nào trong nửa tá lí do khác.

Tại sao ông ta lại rời đi trong khi thứ ông ta tìm kiếm đang ở đây chứ?

Ai mà biết ông ta tìm kiếm cái gì?

Con biết ông ta tìm gì.

Con đói quá, cha ơi.

Thử nghĩ về điều gì khác đi.

Những thác nước mát lành ào ào đổ xuống.

Con sẽ vượt qua được, con yêu.

Làm sao mà cha biết?

Vì viên kim cương trong túi áo con. Bởi vì cha để viên kim cương lại để bảo vệ cho con.

Tất cả những gì nó làm được là khiến con gặp thêm nhiều nguy hiểm.

Vậy thì tại sao ngôi nhà vẫn không bị trúng bom? Tại sao ngôi nhà vẫn không bị cháy?

Nó là một viên đá, cha ơi. Một hòn sỏi. Đó chỉ là may mắn, xấu hay tốt. May rủi và vật lý học. Cha nhớ không?

Con còn sống.

Con còn sống chỉ bởi vì con chưa chết.

Đừng mở lon đồ hộp. Ông ta sẽ nghe thấy tiếng con. Ông ta sẽ không ngần ngại mà giết con.

Làm sao ông ta có thể giết con khi mà con không thể chết chứ?

Những câu hỏi cứ xoay vòng vòng; đầu Marie-Laure như muốn nổ tung. Ngay lúc cô nhấc mình lên chiếc ghế piano ở cuối gác mái và lướt tay qua máy phát tín hiệu của ông Etienne, cố xác định công tắc và mấy cuộn dây - đây là máy quay đĩa, đây là micro, đây là một trong bốn dây dẫn chính nối với cặp ắc quy - thì cô nghe thấy tiếng gì đó ở bên dưới.

Một giọng nói.

Cô hết sức cẩn thận hạ người xuống khỏi ghế và áp tai xuống sàn.

Ông ta ở ngay phía dưới cô. Đang đi tiểu trong nhà vệ sinh tầng sáu. Chảy nhỏ giọt không đều và rên rỉ như thể việc đi tiểu làm cho ông ta đau đớn. Giữa những tiếng rên, ông ta nói, “Das Hauschen fehlt, wo bist du Hauschen*?”

Tiếng Đức, nghĩa là: ngôi nhà nhỏ đã biến mất, nó có thể ở đâu được cơ chứ?

Có gì đó không ổn với ông ta.

“Das Hauschen fehlt, wo bist du Hauschen?”

Không có lời đáp. Ông ta đang nói với ai vậy?

Ở đâu đó bên ngoài tòa nhà vang lên tiếng thịch của súng cối từ xa và tiếng đạn rít ầm ầm ở trên đầu. Cô lắng nghe tiếng gã người Đức di chuyển từ nhà vệ sinh đến phòng ngủ của cô. Khập khiễng, đúng là tiếng khập khiễng ấy. Lẩm bẩm. Rối loạn. Hauschen*: nghĩa là gì chứ?

Tiếng Đức, nghĩa là ngôi nhà nhỏ.

Lò xo tấm nệm của cô kêu cọt kẹt; dù có ở đâu cô cũng biết rõ âm thanh ấy. Ông ta ngủ trên giường cô suốt thời gian qua sao? Sáu tiếng nổ ầm ầm nối tiếp nhau, to hơn bất cứ khẩu súng phòng không nào, xa hơn. Pháo của hải quân. Rồi đến tiếng trống, tiếng chũm chọe, tiếng chiêng bùng lên, vạch một hàng rào mắt cáo màu đỏ thẫm trên mái nhà. Sự yên tĩnh đã kết thúc.

Bụng cô trống rỗng, họng cô khô khốc - Marie-Laure lấy một lon đồ hộp ra khỏi túi áo khoác. Viên gạch và con dao trong tầm với.

Đừng.

Cha ơi, nếu con tiếp tục nghe lời cha thì con sẽ chết đói khi có đồ ăn trong tay.

Phòng ngủ của cô bên dưới vẫn yên tĩnh. Đạn pháo bắn liên tục, mỗi loạt đạn rít lên sau một khoảng thời gian cố định, kéo theo một đường parabol dài đỏ tươi qua mái nhà. Cô lợi dụng những tiếng ồn đó để mở lon đồ hộp. Đạn pháo kêu rít véo, tiếng viên gạch đập lên con dao kêu cạch, con dao đặt trên hộp thiếc. Tiếng nổ khủng khiếp đều đều ở đâu đó. Đạn pháo nổ thành từng mảnh rít găm lên tường của hàng tá ngôi nhà.

Véo cạch. Véo cạch. Mỗi lần là một lời cầu nguyện. Đừng để ông ta nghe được.

Năm cú đập và chất lỏng rỉ ra. Với cú đập thứ sáu, cô xoay xở mở được một phần tư và dùng lưỡi dao nạy nắp hộp lên.

Cô cầm cái hộp lên và uống. Mát lạnh, mằn mặn: đó là đậu. Đậu xanh hầm đóng hộp. Nước đậu hầm có vị thật tuyệt vời; dường như cả người cô đều vươn tới để hút lấy nước đậu. Cô ăn sạch hộp đậu. Bên trong tâm trí cô, cha đã lặng lẽ đi mất.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.