Marie-Laure nghe thấy tiếng lò xo trên giường mình kẽo kẹt. Nghe thấy tiếng gã người Đức khập khiễng ra khỏi phòng mình và đi xuống cầu thang. Ông ta đang rời đi ư? Bỏ cuộc sao?
Trời bắt đầu mưa. Hàng nghìn giọt mưa nhỏ xíu rơi lộp độp trên mái. Marie-Laure đứng nhón chân và ép tai lên tấm mái lợp bên dưới mái ngói. Lắng nghe những giọt mưa tí tách rơi xuống. Câu cầu nguyện là gì nhỉ? Câu cầu nguyện mà bà Manec tự lẩm bẩm khi bà hết sức thất vọng về ông Etienne là gì nhỉ?
Lạy Chúa lòng lành, hồng ân của ngài là một ngọn lửa gột sạch tội lỗi.
Cô phải suy nghĩ mạch lạc. Sử dụng nhận thức và lập luận. Như cách cha sẽ làm, như giáo sư sinh vật biển vĩ đại Pierre Aronnax của Jules Verne sẽ làm. Gã người Đức đó không biết về gác mái. Cô có viên đá trong túi; cô có một lon đồ hộp. Đó là những lợi thế.
Mưa cũng tốt: nó sẽ dập tắt những đám cháy. Liệu cô có thể hứng chút nước mưa để uống không? Khoét một cái lỗ trên mái ngói ư? Sử dụng mưa bằng cách khác thì sao? Có lẽ là để át đi tiếng ồn của cô chăng?
Cô biết chính xác chỗ của hai cái xô mạ kẽm trong phòng mình: ngay bên trong cửa phòng cô. Cô có thể lấy chúng, thậm chí mang theo một cái lên đây.
Không, mang theo nó lên đây là không thể. Quá nặng, quá ồn ào, nước sẽ rơi tung tóe khắp mọi nơi. Nhưng cô có thể đến chỗ một xô nước, nhúng mặt vào trong chỗ nước. Cô có thể hứng đầy hộp đậu rỗng.
Chính ý nghĩ môi cô chạm nước - đầu mũi chạm lên mặt nước - đã khơi gợi nên khao khát sinh học vượt xa bất cứ thứ gì cô từng muốn. Trong tâm trí, cô rơi xuống một cái hồ, nước ngập đầy tai và miệng cô; họng cô há ra. Một ngụm và cô có thể suy nghĩ rõ ràng hơn. Cô chờ tiếng nói phản đối của cha vang lên trong đầu, nhưng chẳng có gì.
Khoảng cách từ phía trước tủ quần áo, băng qua phòng của ông Henri, băng qua đầu cầu thang đến ngưỡng cửa phòng cô khoảng hai mươi mốt bước chân, khoảng chừng đó. Cô cầm con dao và cái hộp rỗng trên sàn, nhét chúng vào trong túi. Cô rón rén trườn xuống bảy thanh thang, đứng yên dựa vào lưng tủ quần áo một lúc lâu. Lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe. Tòa nhà bằng gỗ nhỏ va vào xương sườn lúc cô khom người. Bên trong căn gác nhỏ xíu của mô hình ấy, liệu có thứ gì đó nhỏ xíu có hình dáng giống Marie-Laure đang chờ đợi, đang lắng nghe không? Liệu phiên bản nhỏ xíu đó của cô có cảm thấy khát như thế này không?
Âm thanh duy nhất là tiếng mưa tí tách rơi làm Saint-Malo ngập trong bùn.
Đó có thể là trò lừa gạt. Có khi ông ta nghe thấy tiếng cô mở hộp đậu, ầm ĩ đi xuống dưới rồi lặng lẽ quay lên lại; có khi ông ta đang đứng ngay bên ngoài tủ quần áo lớn và chĩa súng lục.
Lạy Chúa lòng lành, hồng ân của ngài là một ngọn lửa gột sạch tội lỗi.
Cô miết tay lên lưng tủ và trượt mở thanh gỗ. Mấy cái áo sơ mi quét lên mặt khi cô lách qua. Cô đặt tay lên mặt trong cửa tủ quần áo và khẽ đẩy nhẹ một cánh tủ.
Không có tiếng súng. Không có gì. Bên ngoài khung cửa sổ đã vỡ hết kính, tiếng mưa rơi xuống những ngôi nhà đang cháy giống như âm thanh sóng xô lên bãi sỏi. Chân Marie-Laure đặt lên sàn phòng ngủ trước đây của ông nội và gọi hồn ông: một cậu bé ham hiểu biết với mái tóc óng mượt có mùi biển cả. Ông hài hước, nhanh nhẹn, thông minh, đầy sức sống; ông nắm một tay cô, trong khi ông Etienne nắm tay còn lại; ngôi nhà biến thành khung cảnh năm mươi năm trước: cha mẹ của hai cậu bé ăn mặc sang trọng và đang cười đùa ở tầng dưới; một đầu bếp tách vỏ hàu ở dưới bếp; bà Manec, một cô hầu trẻ, vừa từ nông thôn đến, đang hát trên thang xếp khi cô lau bụi trên chiếc đèn chùm...
Cha ơi, cha có chìa khóa mở mọi thứ.
Hai cậu bé dẫn cô đi tới hành lang. Cô đi qua phòng tắm.
Mùi của gã người Đức vẫn vương trên giường cô: một mùi thơm như vani. Bên dưới mùi thơm đó là mùi thứ gì đó thối rữa. Cô chẳng thể nghe được gì ngoài tiếng mưa bên ngoài và tiếng mạch đập điên cuồng bên thái dương cô. Cô quỳ khẽ khàng hết mức có thể và miết tay dọc theo những đường rãnh trên sàn. Tiếng tay cô trượt qua cạnh xô nước dường như lớn hơn cả tiếng chuông nhà thờ.
Mưa rơi tạt trên mái và tường, bắn qua khung cửa sổ không có kính. Những viên sỏi và vỏ ốc bao bọc xung quanh cô. Mô hình của cha. Tấm chăn của cô. Chắc chắn giày cô nằm ở đâu đây.
Cô cúi mặt và chạm môi vào mặt nước. Dường như mỗi ngụm nước phát ra tiếng động to như tiếng đạn pháo nổ. Một ngụm, ba ngụm, năm ngụm; cô nuốt vào, thở ra, nuốt vào, thở ra. Cả đầu cô ngụp bên trong xô nước.
Đang thở. Đang hấp hối. Đang mơ.
Ông ta có di chuyển không? Ông ta có ở dưới nhà không? Có phải ông ta đang quay lên không?
Chín ngụm, mười một ngụm, mười ba ngụm, cô uống no. Bụng cô căng tròn, óc ách, cô đã uống quá nhiều. Cô nhúng hộp thiếc vào trong xô nước, múc đầy. Giờ rút lui mà không tạo ra tiếng động nào. Không va vào tường, không va trúng cửa. Không bị trượt chân, không làm đổ nước. Cô xoay người và bắt đầu bò, tay trái cầm hộp thiếc đầy nước.
Marie-Laure bò đến ngưỡng cửa phòng mình trước khi nghe thấy tiếng của ông ta. Ông ta ở dưới cô ba hay bốn tầng, lục lọi một căn phòng; cô nghe thấy tiếng gì đó giống một thùng thưa đựng banh rớt bịch xuống sàn. Những trái banh nảy lên, chạm vào nhau kêu lóc cóc, lăn lông lốc.
Cô vươn tay phải ra và đây, ngay bên trong ngưỡng cửa, cô tìm được thứ gì đó to, hình chữ nhật, dày, bọc bằng vải. Cuốn sách của cô! Cuốn truyện! Nằm ngay tại đây như thể cha đặt nó ở đó cho cô. Ắt hẳn gã người Đức đã quẳng cuốn sách từ trên giường cô xuống. Cô nhấc nó lên khẽ hết mức có thể, áp nó vào phía trước áo khoác của ông chú.
Cô có thể đi xuống dưới nhà không?
Cô có thể lẻn qua sau lưng ông ta và ra ngoài đường không?
Nhưng nước đã lấp đầy các mao mạch của cô, làm cho máu dễ lưu thông hơn; cô đã suy nghĩ sáng suốt hơn. Cô không muốn chết; cô đã mạo hiểm quá nhiều rồi. Thậm chí cho dù cô có thể lẻn qua được gã người Đức đó một cách kỳ diệu, thì cũng chẳng có gì hứa hẹn rằng ở ngoài đường sẽ an toàn hơn trong nhà.
Cô bò đến đầu cầu thang. Di chuyển đến ngưỡng cửa phòng ngủ của ông nội. Dò tìm đường đến tủ quần áo, trèo qua cánh cửa mở, khẽ khàng đóng nó lại sau lưng.