Ông Etienne cảm thấy tuyệt vời kỳ lạ khi bước ra ngoài; ông cảm thấy mạnh mẽ. Ông mừng là bà Ruelle đã phân công cho ông nhiệm vụ cuối cùng này. Ông đã phát tọa độ của một khẩu đội pháo phòng không: một khẩu súng thần công trên tường thành gần khách sạn Những con ong. Ông chỉ cần xác định vị trí của hai điểm nữa. Tìm hai điểm đã biết - ông chọn tháp chuông nhà thờ và hòn đảo Petit Bé ngoài khơi - rồi tính toán vị trí của điểm thứ ba chưa biết. Hình tam giác đơn giản. Trí óc ông có thể xác định vị trí của thứ nào đó khác ngoài những hồn ma.
Ông rẽ lên đường Estrées, men theo phía sau học viện, đi về phía con hẻm phía sau bệnh viện Hôtel-Dieu. Đôi chân ông như trẻ lại, bàn chân ông nhanh nhẹn. Chẳng có ai quanh quẩn. Mặt trời chầm chậm mọc phía sau màn sương mù ở đâu đó. Thành phố lúc rạng đông ấm áp, thơm ngát, im lìm, những ngôi nhà ở hai bên gần như vô hình. Trong một thoáng ông có cảm tưởng như thể mình đang đi trên lối đi giữa các dãy ghế của một đoàn tàu chở hàng khổng lồ, tất cả những hành khách khác đều đang say ngủ, đoàn tàu lướt qua bóng tối tiến về một thành phố đầy ánh sáng: những lối đi có mái vòm rực rỡ, những tòa tháp sáng loáng, pháo hoa bay lên.
Khi ông tiến về phía bức tường thành tối tăm, một người đàn ông mặc quân phục tập tễnh bước ra từ trong bóng tối đi về phía ông.