Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hoa Hướng Dương
Hoa Hướng Dương

❊ ❊ ❊

Họ lái xe trên một con đường mòn bụi tung mù mịt được bao quanh bởi cánh đồng hoa hướng dương héo rũ rộng hàng dặm vuông với những khóm hoa cao đến nỗi trông như những cái cây. Thân hoa khô và cứng, nhiều bông hoa lắc lư như những mái đầu đang cầu nguyện và khi chiếc Opel ầm ầm chạy qua bên dưới những bông hoa ấy, Werner cảm thấy như thể có hàng nghìn cặp mắt khổng lồ đang quan sát họ. Neumann Một dừng xe, Bernd tháo dây đeo súng trường, xách chiếc máy thu phát sóng thứ hai, một mình đi vào trong những thân cây và bật máy lên. Werner kéo cần ăng-ten lớn lên, đeo tai nghe, ngồi ở chỗ hay ngồi trong thùng chiếc xe Opel.

Bernd đang đọc tần số trên điện đài. Chẳng có gì. Chẳng có gì. Chẳng có gì.

Xế chiều. Cả ngày họ di chuyển qua vùng đất xa lạ, hoang vắng, tiêu điều này và chẳng thấy gì ngoài hoa hướng dương. Werner chỉnh kim dò tần số, chuyển băng tần, điều chỉnh máy thu phát lần nữa, loại bỏ tạp âm. Những tần sóng điện từ đầy trong không khí cả ngày lẫn đêm, âm thanh của những người Ucraina to lớn, buồn bã, hung hãn dường như đã tồn tại trong làn sóng ở nơi này rất lâu trước khi con người tìm ra cách nghe được chúng.

Volkheimer trèo ra khỏi xe tải, kéo khóa quần và tiểu vào những bông hoa, Werner quyết định gấp ăng-ten lại, nhưng trước khi kịp làm việc đó, cậu nghe được - đột ngột, rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao lóe lên dưới ánh mặt trời - một tràng tiếng Nga. Adeen, shest, vosyem. Mọi dây thần kinh trong cậu lập tức dựng hết lên.

Cậu mở âm lượng to hết cỡ, ấn ống nghe vào tai. Giọng nói đó lại vang lên: Ponye-something-feshky, sheresomething-doroshoi... Volkheimer đang nhìn cậu qua đuôi xe mở toang như thể anh ta có thể cảm thấy được điều đó, như thể đây là lần đầu tiên anh ta thực sự tỉnh táo trong nhiều tháng qua, giống biểu hiện đêm hôm đó của anh ta ngoài trời tuyết khi thầy Hauptmann bắn chỉ thiên, khi họ nhận ra máy thu phát sóng của Werner đã hoạt động.

Werner chỉnh nút dò sóng từng chút một và bất ngờ những giọng nói tuôn trào bên tai cậu, Dvee-nat-set, shayst-nat-set, davt-set-adeen, vô nghĩa, những lời nói vô nghĩa khủng khiếp, chạy thẳng vào đầu cậu; cảm giác này giống như thò tay vào một bao đầy vải bông rồi thấy một lưỡi dao cạo ở trong, mọi

thứ đang ổn định, suôn sẻ và rồi đột nhiên một thứ nguy hiểm, quá sắc bén đến nỗi bạn gần như không cảm thấy gì khi lưỡi dao cắt qua da.

Volkheimer gõ nắm tay khổng lồ của mình vào thành chiếc xe Opel để làm hai gã Neumann im miệng, Werner tiếp âm kênh này với Bernd qua chiếc máy thu phát sóng ở xa, Bernd nhận được tín hiệu, ước lượng tọa độ, gửi lại cho Werner và giờ Werner đang làm các phép toán. Thước lôga, hàm lượng giác, bản đồ. Người Nga vẫn đang nói khi Werner tháo ống nghe xuống vòng qua cổ. “Phía Bắc Tây Bắc.”

“Bao xa?”

Chỉ là những con số. Đơn thuần là toán học.

“1,5 ki-lô-mét.”

“Chúng đang phát tín hiệu à?”

Werner đưa một đầu tai nghe lên tai. Cậu gật đầu. Neumann Một khởi động chiếc Opel với một tiếng gầm, Bernd mang chiếc máy thu phát sóng đầu tiên lách qua những bông hoa, Werner thu lại cần ăng-ten, bánh xe nghiến ken két trên đường và đi thẳng qua những khóm hoa, xô chúng ngã rạp xuống đất khi chiếc xe đi qua. Cây hoa cao nhất cao gần bằng xe tải, những bông hoa to héo rũ đập vào trần xe, quét qua thùng xe.

Neumann Một nhìn đồng hồ công-tơ-mét, hô to khoảng cách. Volkheimer phát vũ khí. Hai khẩu súng trường Karabiner 98K. Khẩu Walther bán tự động có ống ngắm. Bên cạnh, Bernd đang lắp đạn vào ổ đạn khẩu Mauser của anh ta. Boong, những cây hoa hướng dương đập vào xe. Boong boong boong. Chiếc xe tải tròng trành như con thuyền trên biển khi Neumann Một lái qua những vết lún.

“Một nghìn một trăm mét”, Neumann Một thông báo, Neumann Hai trườn lên mui xe, dùng ống nhòm tìm kiếm trên cánh đồng. Ở hướng Nam, cánh đồng hoa nhường chỗ cho một ruộng dưa chuột ri rối rắm. Xa xa trên một bãi đất trống là một ngôi nhà tranh xinh xắn có mái rạ và những bức tường trát vữa.

“Hàng dương kỳ thảo. Cuối cánh đồng.”

Volkheimer đưa ống ngắm lên. “Có khói không?”

“Không.”

“Có cần ăng-ten nào không?”

“Khó nói lắm.”

“Tắt máy đi. Từ chỗ này bắt đầu đi bộ.”

Mọi thứ trở nên yên tĩnh.

Volkheimer, Neumann Hai và Bernd mang vũ khí đi vào cánh đồng hoa và khuất dạng. Neumann Một ngồi sau tay lái, Werner ngồi trong thùng xe. Chẳng hề có bãi mìn nào nổ ở phía trước họ. Xung quanh chiếc Opel chỉ có những thân hoa đung đưa, những bông hoa gục xuống như thể đang nghe một bản nhạc buồn nào đó.

“Lũ ngốc đó sẽ ngạc nhiên lắm đây”, Neumann Một thì thầm. Đùi phải của anh ta lại giật giật vài lần mỗi giây. Phía sau anh ta, Werner kéo cần ăng-ten lên cao hết mức có thể, giữ chặt ống nghe và bật máy thu phát sóng lên. Người Nga đang đọc thứ gì đó nghe như bảng chữ cái. Peh zheh kah cheh yu myakee znak. Qua tai nghe bọc vải bông dường như mỗi âm tiết trong tai Werner vút cao, rồi tan mất. Neumann Một rung chân làm chiếc xe khẽ lắc lư, ánh mặt trời soi tỏ những con côn trùng dơ bẩn bám trên thành cửa xe, ngọn gió rét buốt làm cả cánh đồng xào xạc.

Không có lính gác sao? Người canh gác? Có khi nào quân du kích có vũ trang đang rón rén trườn đến phía sau xe tải không? Tiếng của người Nga trên điện đài như con ong bắp cày châm chích vào tai, zvou kaz vukalov - ai mà biết được anh ta đang truyền đi điều khủng khiếp nào, những vị trí đóng quân, lịch trình những chuyến tàu; có khi ngay lúc này anh ta đang cung cấp cho các pháo thủ vị trí của chiếc xe tải - và Volkheimer đang bước ra khỏi cánh đồng hoa hướng dương, một mục tiêu lớn dễ ngắm với bất cứ ai núp quanh đây, đang ôm khẩu súng như một chiếc dùi cui; dường như ngôi nhà tranh không thể nào chứa được anh ta, như thể Volkheimer sẽ nhấn chìm ngôi nhà thay vì ngược lại.

Ban đầu những tiếng súng vang lên trong không khí quanh ống nghe. Một khắc sau tiếng súng phát ra từ chính tai nghe, lớn đến nỗi Werner gần như rách màng nhĩ. Sau đó thậm chí tạp âm cũng tắt ngấm, sự im ắng trong ống nghe đem lại cảm giác như thể có thứ gì đó đồ sộ đang di chuyển trong không gian, một quả khinh khí cầu ma đang từ từ hạ xuống.

Neumann Một hết mở rồi đóng chốt an toàn của khẩu súng trường.

Werner nhớ lại hình ảnh mình đang khom người bên cạnh chiếc giường trên gác mái với Jutta sau khi chương trình của phát thanh viên người Pháp ngừng phát, đoàn tàu chở than nào đó đi qua làm khung cửa sổ kêu lạch cạch, dường như chương trình phát thanh ấy vẫn còn le lói dội lại trong không khí một lúc, như thể cậu có thể với tới và chộp lấy nó trong bàn tay.

Volkheimer quay lại với khuôn mặt lấm lem mực. Anh ta đưa hai ngón tay to bè lên trán, đẩy mũ sắt ra phía sau và Werner nhìn thấy đó không phải là mực. “Đốt ngôi nhà đó”, anh ta lên tiếng. “Nhanh lên. Đừng lãng phí dầu.” Anh ta nhìn Werner. Giọng anh ta nhỏ nhẹ, gần như buồn bã. “Đi nhặt thiết bị.”

Werner đặt ống nghe xuống, đội mũ sắt lên. Đàn chim én sà xuống cánh đồng hoa hướng dương. Tầm nhìn của cậu từ từ đảo lộn, như thể cậu bị mất thăng bằng. Neumann Một ậm ừ nói trước mặt cậu khi anh ta mang một can xăng đi qua những cây hoa. Họ xuyên qua cánh đồng hoa hướng dương tiến về phía ngôi nhà tranh, bước qua cây gậy của Aaron, cà rốt dại, sương giá làm những chiếc lá biến thành màu nâu. Một con chó nằm trên nền đất đen cạnh cửa trước, gác cằm lên chân và trong một thoáng Werner ngỡ như nó chỉ đang ngủ.

Thi thể người đàn ông đầu tiên nằm trên sàn với một cánh tay kẹt bên dưới thân người, đầu be bét máu. Người đàn ông thứ hai gục trên bàn: sụp tai xuống bàn như thể đang ngủ, chỉ thấy mép vết thương, một vệt màu tía loang lổ. Máu lan trên chiếc bàn dày như sáp nguội. Máu trông như màu đen. Có một cảm giác thật kỳ lạ khi nghĩ đến việc giọng nói của người đàn ông đã chết đó vẫn bay trong không khí, đã đi ra khỏi biên giới đất nước, mỗi dặm một yếu hơn.

Quần rách, áo khoác cáu bẩn, một trong hai thi thể mang dây đeo quần; họ không mặc quân phục.

Neumann Một xé một vỏ bao tải đựng khoai tây, mang nó ra ngoài, Werner có thể nghe thấy tiếng anh ta vẩy dầu lên vỏ bao đó. Neumann Hai tháo dây đeo quần khỏi thi thể người đàn ông thứ hai, lấy mấy chùm hành móc trên lanh tô ôm trước ngực rồi rời đi.

Có một thỏi bơ nhỏ đang ăn dở trong bếp. Cạnh đó là một con dao có cán bằng gỗ mòn vẹt. Werner mở chạn bát. Bên trong đựng đầy những thứ không rõ nguồn gốc: những cái chai đựng chất lỏng màu đen, thuốc giảm đau không có nhãn hiệu, mật, mấy cái thìa gắn trên mặt gỗ, vài thứ được đánh dấu bằng chữ Latin, cây cà độc dược, thứ gì đó được đánh dấu X.

Thiết bị phát sóng tồi tàn, tần số cao: có lẽ được nhặt nhạnh từ một xe tăng Nga. Dường như nó còn nhỏ hơn hộp đựng linh kiện. Ăng-ten mặt đất được lắp bên hông căn nhà tranh có thể truyền tín hiệu đi xa ba mươi dặm.

Werner đi ra, nhìn lại ngôi nhà, màu trắng ngà dưới ánh chiều tà. Cậu nghĩ về chạn bát với những chất độc kỳ lạ. Con chó không thể làm nhiệm vụ của mình. Có lẽ những du kích quân này có liên quan đến phép thuật hắc ám nào đó, nhưng họ không nên vụng về với phép thuật cao cấp của điện đài.

Cậu đeo súng trường, ôm chiếc máy phát tín hiệu to méo mó - những dây dẫn chính, micro tồi tàn của nó - xuyên qua cánh đồng hoa đi về phía chiếc Opel đang nổ máy, Neumann Hai và Volkheimer đã ngồi trên xe. Giọng của tiến sĩ Hauptmann vang lên: công việc nghiên cứu đòi hỏi hai điều: đam mê và thời gian dành cho nó. Mọi thứ đã dẫn đến kết quả này: cái chết của cha cậu, tất cả những giờ miệt mài cùng Jutta lắng nghe máy thu vô tuyến tinh thể trên gác mái; Hans và Herribert đeo băng tay màu đỏ dưới áo để cô Elena không nhìn thấy; bốn trăm đêm bí mật, say sưa lắp ráp máy thu phát sóng cho tiến sĩ Hauptmann ở Schulpforta. Frederick bị hủy hoại. Mọi thứ dẫn đến khoảnh khắc này khi Werner chất thứ thiết bị chắp vá của người Cô-dắc vào thùng xe tải, ngồi dựa lưng vào ghế dài và nhìn ngọn lửa của ngôi nhà tranh bị đốt bốc cao trên cánh đồng. Bernd trèo lên ngồi cạnh cậu, súng trường đặt trong lòng và chẳng người nào buồn đóng cửa sau thùng xe lại khi chiếc Opel ầm ầm khởi động.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.