Đêm nay họ làm việc ở một khu vực trong thành phố cổ nằm ở góc phía Nam tường thành. Mưa rơi nhẹ đến nỗi dường như không thể phân biệt mưa với sương mù. Werner ngồi ở đằng sau chiếc Opel, Volkheimer nằm ngủ gà gật trên chiếc ghế dài đằng sau cậu. Bernd ngồi trên tường phòng hộ cùng cái máy thu phát sóng đầu tiên bên dưới áo choàng ponsô. Anh ta không bật máy thu phát cầm tay trong nhiều giờ, điều đó có nghĩa là Bernd đang ngủ gật. Ánh sáng duy nhất phát ra từ sợi dây tóc màu hổ phách trong đồng hồ đo tín hiệu của Werner.
Dải âm thanh chỉ toàn là tiếng sóng nhiễu, sau đó hết bị nhiễu.
Bà Labas gửi tin báo rằng con gái bà đã có thai. Ông Ferey gửi tình yêu thương đến các anh em họ ở Saint-Vincent.
Một đợt sóng nhiễu lớn cắt ngang. Giọng nói ấy giống như thứ gì đó đến từ một giấc mơ xa xưa. Thêm nửa tá từ ngữ giọng Breton run run xuyên qua Werner: Chương trình tiếp theo vào thứ Năm 23 giờ 00. Năm mươi sáu, bảy mươi hai, thứ gì đó... ký ức Werner ùa về như đoàn tàu hỏa sáu toa lao ra từ trong bóng tối, âm sắc của tín hiệu phát và giọng nam cao ấy khớp với mọi chi tiết trong chương trình phát thanh của người đàn ông Pháp mà cậu từng nghe, sau đó một cây đàn piano đánh ba nốt đơn, tiếp đó là hai nốt, hợp âm vang lên một cách thanh bình, mỗi nốt nhạc như một ngọn nến dẫn lối đi sâu hơn vào một khu rừng...
Cậu lập tức nhận ra. Như thể cậu đã chết chìm quá lâu và ai đó kéo cậu lên trên không khí.
Mi mắt Volkheimer vẫn nhắm ngay sau lưng Werner. Dù ngăn cách bởi thùng xe và buồng lái, cậu vẫn có thể thấy đôi vai bất động của Neumann Một và Hai. Werner lấy tay che đồng hồ đo tín hiệu. Bản nhạc trầm bổng, càng lúc càng to và cậu đợi Bernd bật micro nói rằng anh ta đã nghe thấy.
Nhưng chẳng có gì. Mọi người đều ngủ. Tuy nhiên chẳng phải lúc này thùng xe nhỏ bé mà cậu và Volkheimer đang ngồi đã mất điện sao?
Giờ đàn piano chơi một đoạn tiết tấu nhanh dài quen thuộc, mỗi bàn tay của nghệ sĩ dương cầm đánh lên những thang âm khác nhau - nghe như ba, bốn bàn tay - bản hòa âm giống những viên ngọc trai lớn, đều đặn trong một sợi dây và Werner nhìn thấy cô bé Jutta sáu tuổi nghiêng về phía cậu, cô Elena nhào bột làm bánh mì ở phía sau, một chiếc máy thu tinh thể nằm trong lòng cậu, những sợi dây nối với tâm hồn cậu vẫn chưa đứt hẳn.
Những giai điệu cuối của tiếng đàn piano tuôn trào như một dòng suối nhỏ, sau đó tiếng sóng nhiễu đột ngột quay lại.
Họ có nghe thấy không? Họ có nghe thấy tiếng tim cậu đang đập thình thịch trong lồng ngực không? Có cơn mưa đang khẽ rơi qua những tòa nhà cao cao. Có Volkheimer, cằm đang gục xuống bờ ngực vạm vỡ của mình. Frederick nói rằng chúng ta không được lựa chọn, không làm chủ cuộc đời mình, nhưng rốt cuộc Werner mới là người vờ như không có sự lựa chọn, Werner là người đứng nhìn Frederick đổ xô nước xuống chân - Em sẽ không làm - Werner là người đứng bên cạnh khi những hậu quả trút xuống. Werner là người đứng nhìn Volkheimer tấn công hết ngôi nhà này đến ngôi nhà khác, cơn ác mộng như thú đói săn mồi ấy tái diễn hết lần này đến lần khác.
Cậu tháo tai nghe, nhẹ nhàng đi qua Volkheimer để mở cửa sau. Volkheimer mở một mắt, to, màu vàng, như sư tử. Anh ta hỏi, ”Nichts?”
Werner ngước nhìn những ngôi nhà bằng đá với những vách tường kế tiếp nhau, cao cao và tách biệt, mặt tiền tối đen, những ô cửa sổ chìm trong bóng tối. Chẳng nơi nào có ánh đèn. Không có cần ăng-ten. Mưa rơi quá nhẹ, gần như không phát ra tiếng, nhưng với Werner tiếng mưa đang gầm rống.
Cậu xoay người. Cậu trả lời, ”Nichts.” Không có gì cả.