Cô ấy đang đọc lại: Ai có thể nói trước được rằng muốn giải phóng hoàn toàn, còn cần bao nhiêu thời gian nữa? Liệu chúng tôi có bị chết ngạt trước khi tàu Nautilus nổi lên mặt biển không? Liệu tàu có bị chôn vùi dưới nấm mồ bằng băng này cùng với tất cả những gì có trên tàu không? Mối đe dọa này thật đáng sợ. Nhưng ai nấy đều nhìn thẳng vào nó và quyết tâm làm tròn nghĩa vụ của mình...
Werner lắng nghe. Thủy thủ đào qua những tảng băng trôi đang chặn tàu ngầm của họ; chiếc tàu đi về phía Bắc dọc bờ biển Nam Mỹ, qua cửa sông Amazon, chỉ bị con bạch tuộc khổng lồ ở Đại Tây Dương săn đuổi. Chân vịt đã ngừng quay, lần đầu tiên thuyền trưởng Nemo bước ra khỏi phòng trong nhiều tuần liền, vẻ mặt kiên quyết.
Werner kéo người trên sàn, một tay ôm điện đài, tay kia kéo bình ắc quy. Cậu lết qua hầm cho đến khi tìm thấy Volkheimer trên chiếc ghế bành màu vàng. Cậu đặt bình ắc quy xuống, lần tay cậu từ cánh tay lên đến vai người đàn ông to lớn. Xác định vị trí của cái đầu khổng lồ. Kẹp tai nghe lên tai Volkheimer.
“Anh có nghe thấy cô ấy không?”, Werner hỏi. “Đó là một câu chuyện kỳ lạ và rất hay, tôi ước gì anh hiểu được tiếng Pháp. Một con bạch tuộc khổng lồ đã móc hàm răng bằng sừng khổng lồ vào chân vịt của tàu ngầm và giờ thuyền trưởng nói là họ phải cho tàu nổi lên mặt nước và chiến đấu bằng tay với lũ quái vật.”
Volkheimer chậm rãi hít một hơi. Anh ấy không nhúc nhích.
“Cô ấy dùng cái máy phát tín hiệu mà chúng ta được lệnh phải tìm. Tôi đã tìm ra. Nhiều tuần trước. Họ nói đó là một mạng lưới phản động, nhưng đó chỉ là một ông già và một cô gái.”
Volkheimer không nói gì.
“Suốt thời gian qua anh đã biết, đúng không? Rằng tôi đã tìm ra phải không?”
Chắc hẳn Volkheimer không thể nghe được lời Werner khi đang đeo tai nghe.
“Cô ấy đang nói, ‘giúp con.’ Cô ấy cầu khẩn cha và ông chú của cô ấy. Cô ấy nói, ‘Ông ta đang ở đây. Ông ta sẽ giết con.’”
Đống gạch vỡ trên đầu họ rền rĩ, rung lắc, trong bóng tối, Werner cảm giác như thể cậu bị mắc kẹt bên trong tàu Nautilus, hai mươi mét dưới mặt nước biển, trong khi một tá con thủy quái điên cuồng quất những xúc tu của chúng vào thân tàu. Cậu biết chắc chắn cái máy phát tín hiệu này phải nằm trên cao bên trong tòa nhà. Gần trần nhà. Cậu nói, “Tôi cứu cô ấy chỉ để nghe cô ấy chết.”
Volkheimer chẳng tỏ thái độ gì thể hiện mình hiểu cả. Làm thử hay kiên quyết làm thử: có khác nhau nhiều không? Werner lấy lại tai nghe và ngồi xuống nền đất bụi bặm bên cạnh bình ắc quy.
Viên thuyền phó, cô đọc, đang chiến đấu quyết liệt với những con bạch tuộc khác đang bò trên thành tàu. Các thủy thủ đang chặt bằng rìu. Ned, Conseil và tôi cũng đâm vũ khí của mình vào phần thân mềm của chúng. Một chất lỏng màu đen khủng khiếp phun đầy không khí.