Marie-Laure cảm thấy những ngày cuối tháng Năm năm 1944 ở Saint-Malo giống y hệt những ngày cuối tháng Năm năm 1940 ở Paris: dài, căng thẳng và thơm phức. Như thể mọi sinh vật đều hối hả thiết lập chỗ đứng vững chắc trước khi cơn đại hồng thủy nào đó ập đến. Không khí trên đường đến tiệm bánh mì của bà Ruelle thoang thoảng hương hoa đào, hoa mộc lan và cỏ roi ngựa; những dây đậu tía đang nở hoa rực rỡ; khắp nơi tràn ngập những mái vòm, những tấm rèm và những giá treo kết bằng hoa.
Cô đếm số nắp cống: đến số hai mươi mốt cô đi qua cửa hàng bán thịt, âm thanh vòi nước xịt trên nền đá lát; đến số hai mươi lăm cô tới tiệm bánh mì. Cô đặt một phiếu lương thực lên quầy hàng. “Vui lòng cho một ổ bánh thường.”
“Ông cháu thế nào rồi?” Từ ngữ vẫn như vậy, nhưng giọng của bà Ruelle thì khác. Phấn khởi.
“Ông cháu ổn, cảm ơn bà.”
Bà Ruelle làm việc bà chưa từng làm trước đây: bà nhoài người qua quầy hàng và khum mặt Marie-Laure trong hai lòng bàn tay đầy bột. “Cô bé làm người khác kinh ngạc.”
“Bà đang khóc hả bà? Mọi thứ ổn chứ?”
“Mọi thứ rất tuyệt vời, Marie-Laure.” Hai bàn tay rụt lại, một ổ bánh mì xuất hiện: nặng, ấm, lớn hơn bình thường. “Nói với Ông cháu là giờ phút ấy đã tới. Rằng các mỹ nhân ngư có mái tóc trắng xóa.”
“Các mỹ nhân ngư hả bà?”
“Họ đang đến, cháu yêu dấu. Trong vòng một tuần. Đưa tay cháu ra nào.”
Từ trên quầy hàng xuất hiện một cây bắp cải ướt, mát lạnh, to như một quả đạn pháo. Marie-Laure không thể nhét nó qua miệng ba lô.
“Cảm ơn bà.”
“Giờ về nhà đi.”
“Đi thẳng về nhà ạ?”
“Như nước chảy từ đá. Không tạt vào đâu đó trên đường về. Hôm nay là một ngày tuyệt vời. Một ngày đáng nhớ.”
Giờ phút ấy đã tới. Les sirènes ont les cheveux décolorés. Các mỹ nhân ngư có mái tóc trắng xóa. Ông đã nghe thấy trên điện đài những lời đồn đến từ bên kia eo biển Manche, từ nước Anh, một hạm đội lớn đang được tập hợp, những con tàu được trưng dụng - tàu đánh cá, phà tân trang, được trang bị vũ khí: năm nghìn tàu thuyền, mười một nghìn máy bay, năm mươi nghìn xe cộ.
Tại giao lộ với đường Estrées, cô không rẽ trái, hướng đi về nhà, mà rẽ phải. Năm mươi mét là đến thành lũy, khoảng hơn trăm mét dọc theo chân tường thành; cô lấy từ trong túi ra chiếc chìa khóa của ông Hubert Bazin. Bãi biển đã bị rào kín mấy tháng nay, rải đầy mìn và dây thép gai bao quanh, nhưng ở đây trong cái cũi chó cũ này, ngoài tầm mắt của mọi người, Marie-Laure có thể ngồi giữa những con ốc của mình, mơ mộng về nhà sinh vật biển Aronnax vĩ đại, vừa là khách danh dự vừa là tù nhân trên con tàu to lớn kỳ lạ của thuyền trưởng Nemo, tách biệt với những quốc gia và chính trị, rong ruổi qua những kỳ quan huyền ảo của biển cả. Ôi, được tự do! Được một lần nữa nằm trong vườn bách thảo Paris với cha. Để cảm nhận ngón tay cha chạm vào cô, để nghe tiếng những cánh hoa tulip rung rinh trong gió. Cha coi cô là trung tâm rực rỡ của cuộc đời cha; cha khiến cô cảm thấy như thể mỗi bước chân của cô đều quan trọng với cha.
Cha có còn ở đó không?
Họ đang đến, cháu yêu dấu. Trong vòng một tuần.