Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đồng Chí
Đồng Chí

❊ ❊ ❊

Mảnh vỡ bát đĩa bằng sành vương vãi đầy trong tiền sảnh - không thể không phát ra tiếng động khi cậu bước vào. Xuôi theo hành lang là căn bếp đầy mảnh vụn. Tiền sảnh bám đầy tro. Ghế bị lật ngược, cầu thang ở phía trước. Trừ phi cô ấy đã di chuyển trong vài phút qua, nếu không thì cô ấy chắc phải ở trên cao, gần máy phát sóng.

Hai tay ôm súng trường, túi khoác trên vai, Werner bắt đầu đi lên. Bóng tối lại ùa ra phủ lấy tầm nhìn của cậu tại mỗi đầu cầu thang. Dưới chân cậu là những dấu vết rõ ràng và khó đoán. Sách bị ném trên cầu thang, cùng với giấy tờ, dây dợ, chai lọ và thứ gì đó như là những mẩu nhà đồ chơi cũ kỹ. Tầng hai, tầng ba, tầng bốn, tầng năm: tình trạng giống nhau. Cậu không biết mình tạo ra tiếng động lớn cỡ nào hay liệu điều đó có quan trọng không.

Đến tầng sáu, dường như cầu thang đã hết. Có ba cánh cửa mở hé trên đầu cầu thang tầng sáu: một cánh cửa bên trái, một cánh cửa trước mặt, một cánh cửa bên phải. Cậu rẽ sang phải, giơ súng lên; cậu ngỡ sẽ thấy nòng súng lóe lên, hàm của một con quái vật cứ há ra rồi khép lại. Thay vào đó, cậu thấy khung cửa sổ bị vỡ soi rõ chiếc giường ngủ võng xuống. Váy nữ treo trong tủ đứng. Hàng trăm thứ nhỏ xíu - đá cuội ư? - xếp dọc chân tường. Hai cái xô ở trong góc, chứa đầy thứ gì đó trông như nước.

Cậu có đến quá muộn không? Cậu dựng khẩu súng trường của Volkheimer dựa vào giường và nhấc một cái xô lên, uống một ngụm, hai ngụm. Bên ngoài cửa sổ, xa xa bên ngoài khối nhà lân cận, bên ngoài tường thành, ánh đèn của một con tàu hiện ra và biến mất khi con tàu dập dềnh trên những lớp sóng cồn phía xa.

Một giọng nói vang lên sau lưng cậu, “À.”

Werner xoay người lại. Một sĩ quan Đức mặc quân phục lảo đảo tiến đến trước mặt cậu. Cấp hiệu năm vạch ba chấm của thượng sĩ. Nhợt nhạt và bầm tím, nghiêng qua chỗ bị thương, ông ta lết về phía giường. Bên phải họng của ông ta phình lên khác thường bên trên cổ áo chật khít. Ông ta lên tiếng, “Tôi khuyên cậu không nên trộn moóc-phin với rượu Beaujolais.” Một mạch máu trên trán ông ta khẽ đập.

“Tôi đã thấy ông”, Werner nói. “Ở trước tiệm bánh mì. Cầm một tờ báo.”

“Và cậu, binh nhì bé nhỏ. Tôi đã thấy cậu.” Werner nhận ra nụ cười của ông ta làm ra vẻ như họ có quan hệ họ hàng với nhau, họ là đồng chí. Đồng phạm. Rằng họ đến ngôi nhà này để cùng tìm kiếm một thứ.

Sau lưng thượng sĩ, bên kia sảnh, không lý nào: là những ngọn lửa. Một tấm rèm trong căn phòng ngay bên kia đầu cầu thang đang bén lửa. Những ngọn lửa đang liếm đến trần. Thượng sĩ móc một ngón tay dưới cổ áo và kéo nó ra cho bớt chật. Khuôn mặt ông ta hốc hác, hàm răng phô ra. Ông ta ngồi trên giường. Ánh sao nhảy múa trên nòng súng.

Dưới chân giường, Werner vừa vặn nhận ra những ngôi nhà gỗ được làm theo tỉ lệ tạo thành một thành phố trên cái bàn thấp. Đó là Saint-Malo ư? Đôi mắt cậu liếc từ mô hình đến ngọn lửa bên kia sảnh, đến cây súng trường của Volkheimer dựa vào giường. Ông sĩ quan cúi người về phía trước và bóng ông ta lờ mờ in lên thành phố thu nhỏ như một miệng máng xối hình đầu người đau khổ nào đó.

Luồng khói màu đen bắt đầu len lỏi trong hành lang. “Thưa ngài, tấm rèm đang cháy.”

“Dự kiến sẽ ngừng bắn vào buổi trưa, hay người ta nói vậy”, von Rumpel nói bằng giọng trống rỗng. “Chẳng cần phải vội. Còn nhiều thời gian mà.” Ông ta miết năm ngón tay trên một con đường thu nhỏ. “Chúng ta cùng muốn một thứ, cậu và tôi, binh nhì ạ. Nhưng chỉ một người trong chúng ta có được nó. Và chỉ có tôi biết nó ở đâu. Điều này dẫn đến một rắc rối cho cậu. Nó ở đây hay ở đây hay ở đây hay ở đây?” Ông ta xoa hai bàn tay lại với nhau, rồi nằm ra giường. Ông ta chỉ khẩu súng lên trần. “Hay ở trên đó?”

Trong căn phòng ở bên kia đầu cầu thang, tấm rèm đang bốc cháy rơi khỏi khung. Werner nghĩ, có lẽ nó sẽ tắt. Có lẽ nó sẽ tự tắt.

Werner nghĩ về những người đàn ông trong cánh đồng hoa hướng dương và hàng trăm người đàn ông khác: từng người nằm chết trong túp lều hay xe tải hay boong ke của mình, đều mang vẻ mặt của một người đã tìm được giai điệu của một bản nhạc quen thuộc. Nếp nhăn giữa chân mày, miệng méo xệch. Vẻ mặt đó nói lên rằng: sao sớm vậy? Nhưng chẳng phải người nào cũng thấy nó diễn ra quá sớm hay sao?

Ánh lửa nhảy múa ở bên kia hành lang, vẫn nằm trên giường, thượng sĩ cầm súng bằng cả hai tay, mở và đóng khóa nòng súng. “Uống thêm đi”, ông ta chỉ về phía cái xô trong tay Werner. “Tôi thấy là cậu rất khát. Tôi thề là tôi không có tiểu vào trong đó.”

Werner đặt cái xô xuống. Thượng sĩ ngồi dậy, nghiêng đầu qua lại như thể làm thế để hết chứng vẹo cổ. Rồi ông ta chĩa súng vào ngực Werner. Từ dưới hành lang, về phía tấm rèm đang cháy, vang lên tiếng lóc cóc lặng lẽ, thứ gì đó rơi xuống một cái thang, rớt trên sàn, thượng sĩ chuyển sự chú ý về phía tiếng động và nòng súng hạ xuống.

Werner vội chụp lấy cây súng trường của Volkheimer. Bạn đã chờ đợi cả đời, và cuối cùng khi thời điểm đến, bạn đã sẵn sàng chưa?

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.