Một viền màu tím dập dờn quanh tầm nhìn của von Rumpel. Chắc chắn có gì đó không ổn với chỗ moóc-phin: có lẽ ông đã dùng quá liều. Hoặc là khối u đã phát triển đến mức ảnh hưởng đến thị lực của ông.
Tro tàn bay qua cửa sổ như tuyết. Trời sáng rồi à? Ánh sáng rực rỡ trên bầu trời có thể là tia lửa. Khăn trải giường đẫm mồ hôi, bộ quân phục của ông ướt nhẹp như thể ông bơi trong khi ngủ. Trong miệng ông có vị máu tanh nồng.
Ông lê người đến cuối giường và nhìn vào mô hình. Ông đã xem kỹ từng phân của mô hình. Dùng đít một chai rượu đập vụn một góc mô hình. Những công trình kiến trúc bên trong mô hình gần như rỗng - lâu đài Saint-Malo, nhà thờ lớn, chợ - nhưng tại sao lại bỏ công đập vỡ toàn bộ trong khi bị mất một cái, đúng tòa nhà mà ông cần chứ?
Bên ngoài thành phố bị bỏ lại, mọi công trình kiến trúc khác, dường như đang bốc cháy hay đổ sập, nhưng ở đây, trong mô hình bị dốc ngược nhỏ xíu trước mặt ông: thành phố vẫn còn, ngoại trừ tòa nhà ông đang đứng đã biến mất.
Có khi nào cô gái đó đã mang tòa nhà theo khi cô ta bỏ trốn không? Có thể lắm. Ông chú không mang nó theo khi họ bắt ông ta đến pháo đài National. Ông ta đã bị lục soát rất kỹ; ông ta chẳng mang theo gì cả ngoài mấy tờ giấy - von Rumpel chắc chắn là như vậy.
Một bức tường đổ sập tan tành ở đâu đó, một công trình xây dựng nặng một tấn sụp xuống.
Ngôi nhà này vẫn đứng vững trong khi quá nhiều tòa nhà khác đã bị hủy hoại đã đủ chứng minh. Chắc chắn viên đá ở trong tòa nhà. Ông chỉ cần tìm nó trong lúc vẫn còn thời gian. Kẹp viên đá vào tim và chờ nữ thần ấn bàn tay lửa xuyên qua những mặt của viên đá và thiêu cháy nỗi đau đớn của ông. Thiêu cháy để ông thoát khỏi thành lũy này thoát khỏi cuộc vây hãm này thoát khỏi khối u này. Ông sẽ được cứu. Ông chỉ cần kéo mình rời khỏi cái giường này và tiếp tục tìm kiếm. Tìm kiếm có phương pháp hơn. Dù mất bao lâu cũng được. Xé toạc nơi này ra. Bắt đầu trong bếp. Thêm một lần nữa.