Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nguôi Ngoai
Nguôi Ngoai

❊ ❊ ❊

Những cơn bão gột rửa bầu trời, bãi biển, đường phố và một vầng mặt trời đỏ rực chìm xuống biển, đốt cháy toàn bộ bức tường đá granit ở phía Tây Saint-Malo, ba chiếc xe limousine có lắp bộ giảm thanh lượn xuống đường La Crosse như những bóng ma, khoảng một tá sĩ quan Đức đi cùng với mấy người đàn ông vác mấy cây đèn sân khấu và máy quay phim trèo lên các bậc thang của pháo đài Hollande, đi dọc trên tường thành dưới tiết trời lạnh giá.

Ông Etienne quan sát chúng qua cái kính viễn vọng bằng đồng thau từ cửa sổ tầng năm, tổng cộng gần hai mươi người: đại úy, thiếu tá, thậm chí cả một trung tá đang giữ cổ áo khoác và chỉ trỏ về phía những pháo đài trên các hòn đảo bên ngoài, một binh nhì cố đốt một điếu thuốc trong gió, những người khác rộ lên cười lúc mũ anh ta bị gió thổi bay qua bức tường răng cưa.

Ở bên kia đường, trên ngưỡng cửa nhà của Claude Levitte, ba người phụ nữ đang cười ngả nghiêng. Những ô cửa sổ nhà Claude sáng đèn, dù những ngôi nhà khác trên đoạn đường đều bị mất điện. Ai đó mở cánh cửa sổ tầng ba, ném ra ngoài cửa sổ một chiếc cốc đựng rượu, nó xoay tròn, hết vòng này đến vòng khác, rớt xuống mặt đường Vauborel và mất tăm.

Ông Etienne thắp một cây nến và đi lên tầng sáu. Marie-Laure đang ngủ say. Ông lấy một cuộn giấy từ trong túi ra và vuốt thẳng nó. Ông đã từ bỏ việc giải mã: ông đã viết ra những con số, xâu chuỗi chúng, cộng vào, nhân lên; chẳng phát hiện ra điều gì. Thế nhưng chúng có ý nghĩa. Vì ông Etienne đã hết cảm thấy buồn nôn trong những buổi chiều; tầm nhìn của ông đã rõ ràng, tim ông đã không còn đập loạn xạ nữa. Thật ra thì đã hơn một tháng kể từ ngày ông thu mình áp vào tường trong phòng làm việc và cầu nguyện rằng ông không nhìn thấy những bóng ma đang lướt qua những bức tường. Khi Marie-Laure mang ổ bánh mì đi qua cửa trước, khi ông mở cuộn giấy nhỏ xíu ra trong mấy ngón tay, hạ môi xuống chỗ micro, ông chẳng hề cảm thấy run rẩy; ông cảm thấy mình được hồi sinh.

56778. 21. 4567. 1094. 467813.

Rồi đến thời điểm và tần số cho lần phát tiếp theo.

Họ đã làm việc này được vài tháng, cứ vài ngày lại có những mẩu giấy nhỏ mới bên trong ổ bánh mì, sau đấy ông Etienne mở nhạc. Luôn là ban đêm và không bao giờ dài hơn một đoạn nhạc: dài nhất là sáu mươi hay chín mươi giây. Debussy hoặc Ravel hoặc Massenet hoặc Charpentier. Ông đặt micro bên hông loa phát nhạc, như ông đã làm nhiều năm trước và để cho đĩa nhạc quay.

Ai nghe chứ? Ông Etienne hình dung những chiếc máy thu sóng ngắn được ngụy trang giống những hộp bột yến mạch hay nhét dưới ván sàn, máy thu thanh giấu bên dưới những phiến đá lát đường hay vùi trong xe nôi. Ông tưởng tượng hai hay ba tá thính giả đi qua đi lại trên bờ biển - có khi còn nhiều hơn đang dò sóng ở bên ngoài biển, những chiếc máy thu thanh của thuyền trưởng trên những con tàu tự do chở cà chua hay người tị nạn hay súng - Người Anh trông chờ những con số chứ không phải âm nhạc, họ sẽ thắc mắc: tại sao chứ?

Tối nay ông mở Vivaldi. “UAutunno - Allegro.” Một đĩa nhạc anh trai ông đã mua ở một cửa hàng trên đường Sainte-Marguerite với giá năm mươi lăm xentim* bốn mươi năm trước.

Xentim = 1/100 của một Franc Pháp.

Tiếng đàn clavico kéo dài, tiếng violin trầm bổng kỳ lạ - khoảng không gian nhỏ hẹp trên gác mái ngập tràn âm nhạc. Xa xa chỗ tường đá, cách một khối nhà và bên dưới ba mươi thước, mười hai sĩ quan Đức đang cười trước máy ảnh.

Ông Etienne tự nhủ, hãy tập trung lắng nghe giai điệu này. Nghe bản nhạc này.

Ai đó chạm vào vai ông. Ông phải tựa người vào vách tường dốc để khỏi ngã. Marie-Laure mặc áo ngủ đang đứng cạnh ông.

Tiếng đàn violin chậm dần rồi lại nhanh. Ông Etienne nắm lấy tay Marie-Laure và hai ông cháu, bên dưới mái nhà dốc, thấp ấy - đĩa nhạc quay tròn, máy phát sóng gửi giai điệu vượt qua thành lũy, xuyên qua những cơ quan của bọn Đức và ra biển - khiêu vũ. Ông xoay tròn cháu, những ngón tay cô đu đưa trong không khí. Dưới ánh nến, trông cô như đến từ một thế giới khác, khuôn mặt đầy tàn nhang, giữa những đốm tàn nhang ấy là đôi mắt bất động như những túi trứng nhện. Đôi mắt ấy không dõi theo ông, nhưng chúng cũng không khiến ông sợ; dường như chúng đang nhìn vào một nơi xa xăm, tách biệt nào đó, một thế giới chỉ có âm nhạc.

Duyên dáng. Mảnh dẻ. Bắt cùng nhịp khi cô xoay tròn, dù ông không thể đoán được làm thế nào mà cô biết cách khiêu vũ.

Bản nhạc vẫn đang phát. Ông để cho bản nhạc kéo dài. Cần ăng-ten vẫn đang kéo lên, có thể nhìn thấy lờ mờ trên nền trời; cả gác mái có thể sáng choang như đèn hiệu. Nhưng dưới ánh nến, trong giai điệu ngọt ngào của bản concerto, hình ảnh Marie-Laure cắn môi dưới, khuôn mặt cô bừng sáng, khiến ông nhớ đến các đầm lầy bên ngoài tường thành vào những buổi chạng vạng mùa đông, khi mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, những bụi lau sậy lớn bên trên vũng nước có màu đỏ do ánh sáng và ánh lửa - những nơi ông thường chơi cùng anh trai, bầu không khí này dường như đem lại cảm giác giống với quãng đời xa xưa ấy.

Ông nghĩ, đó chính là ý nghĩa của những con số.

Bản concerto kết thúc. Một con ong bắp cày bay dọc trên trần phát ra tiếng tap tap tap. Máy thu phát sóng vẫn bật, micro móc ngay hông loa phát nhạc khi cây kim gắn vào đường rãnh ngoài cùng. Marie-Laure mỉm cười, thở hổn hển.

Sau khi cô đã đi ngủ lại, sau khi ông Etienne đã thổi tắt nến, ông quỳ bên giường một lúc lâu. Dáng vẻ xương xẩu của thần Chết lướt qua các đường phố bên dưới, thỉnh thoảng dừng ngựa lại để nhìn vào các ô cửa sổ. Cặp sừng lửa trên đầu, lỗ mũi phả khói, trong bàn tay xương xẩu là một danh sách mới kèm theo địa chỉ. Đầu tiên là nhìn chằm chằm vào bọn sĩ quan bước xuống chiếc limousine đi vào trong lâu đài Saint-Malo.

Rồi đến mấy căn phòng sáng rực của người bán nước hoa Claude Levitte.

Rồi đến ngôi nhà cao tối om của ông Etienne LeBlanc.

Hãy bỏ qua chúng tôi, người Kỵ sĩ. Hãy bỏ qua ngôi nhà này.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.