Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 315 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một Ổ Bánh Thường
Một Ổ Bánh Thường

❊ ❊ ❊

Họ đứng trong bếp, rèm cửa kéo xuống. Cô vẫn cảm thấy hồ hởi khi rời khỏi tiệm bánh với ổ bánh mì nóng nằng nặng trong ba lô.

Ông Etienne cắt ổ bánh ra. “Đây rồi.” Ông đặt một cuộn giấy nhỏ, không lớn hơn vỏ con ốc tiền, vào lòng bàn tay cô.

“Trong giấy viết gì vậy ông?”

“Những con số. Rất nhiều số. Ba số đầu tiên có lẽ là tần số, ông không chắc. Số thứ tư - hai nghìn ba trăm - có lẽ là một giờ.”

“Chúng ta sẽ làm bây giờ chứ?”

“Chúng ta sẽ đợi cho đến khi trời tối.”

Ông Etienne kéo dây khắp nhà, luồn chúng ra sau tường, nối một sợi dây với một cái chuông trên tầng ba, bên dưới bàn điện thoại, một sợi dây khác nối với cái chuông thứ hai trên gác mái và cái chuông thứ ba với cổng trước. Ông để Marie-Laure thử nó ba lần: cô đứng ngoài đường, mở cổng ngoài và từ sâu trong nhà hai tiếng chuông khẽ vang lên.

Tiếp đó, ông làm một cái cửa giả sau lưng tủ quần áo, lắp lên đó một rãnh trượt để có thể mở từ cả hai phía. Lúc chạng vạng, hai ông cháu ngồi uống trà và nhai ổ bánh mì đặc ruột, đầy bột từ cửa hàng bánh mì của nhà Ruelle. Khi trời đã tối hẳn, Marie-Laure theo ông đi lên các cầu thang, qua căn phòng trên tầng sáu, trèo lên thang đến gác mái. Ông Etienne kéo cần ăng-ten nặng dọc theo ống khói. Ông bật công tắc và cả gác mái vang lên tiếng lách cách.

“Sẵn sàng chưa?” Giọng ông nghe như tiếng cha mỗi khi cha sắp nói điều gì đó buồn cười. Marie-Laure nghe thấy tiếng hai cảnh vệ vang lên trong ký ức: người ta bị bắt giữ vì tội còn nhẹ hơn thế. Và tiếng bà Manec: ông không muốn sống có ý nghĩa trước khi nhắm mắt xuôi tay à?

“Rồi ạ.”

Ông hắng giọng. Ông bật micro và đọc, “567, 32, 3011, 2300, 110, 90, 146, 7751.”

Những con số đi ra, bay qua mái nhà, băng qua biển, bay đến chỗ người biết điểm đến của những con số. Đến nước Anh, đến Paris, đến địa ngục.

Ông chỉnh đến tần số thứ hai và đọc lại dãy số. Lần thứ ba. Rồi ông tắt mọi thứ. Chiếc máy kêu tích tích khi nguội dần.

“Chúng có nghĩa gì vậy hả ông?”

“Ông không biết.”

“Họ có dịch chúng thành từ ngữ không?”

“Ông nghĩ là họ phải làm vậy.”

Họ đi xuống thang, trèo qua tủ quần áo. Chẳng có tên lính nào chĩa súng đợi trên sảnh. Dường như chẳng có gì khác biệt cả. Marie-Laure bỗng nhớ đến một câu của Jules Verne: chàng trai à, khoa học được tạo ra bởi những sai lầm, nhưng đó là những sai lầm hữu ích, bởi vì chúng từng bước từng bước dẫn chúng ta đến với sự thật.

Ông Etienne bật cười như thể đang cười với chính mình. “Cháu có nhớ chuyện bà kể về con ếch bị nấu chín không?”

“Có nhớ ạ.”

“Ông tự hỏi ai là con ếch đây? Bà ấy? Hay là bọn Đức?”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.