Ông Etienne nói là ông không nên để cô biết quá nhiều. Không bao giờ nên đặt cô vào tình cảnh nguy hiểm như vậy. Ông nói là cô sẽ không được ra ngoài nữa. Thật ra, Marie-Laure cảm thấy nhẹ nhõm. Gã người Đức đó ám ảnh cô: trong những cơn ác mộng, ông ta là một con cua nhện khổng lồ cao ba mét; mấy cái chân của ông ta kêu lách cách và thì thầm một câu hỏi đơn giản vào tai cô.
“Những ổ bánh thì sao đây ông?”
“Ông sẽ đi. Ông nên làm việc đó suốt thời gian qua.”
Vào buổi sáng ngày mùng bốn và ngày mùng năm tháng Tám, ông Etienne đứng trước cửa, tự lẩm bẩm, rồi mở cánh cổng và đi ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, chuông dưới bàn tầng ba kêu lên, ông quay vào nhà, ném cả hai cái chốt cố định và đứng thở trong tiền sảnh như thể ông vừa vượt qua một trận đấu khủng khiếp với hàng nghìn mối hiểm nguy.
Ngoài bánh mì ra, gần như họ chẳng có gì để ăn. Đậu Hà Lan khô. Đại mạch. Sữa bột. Vài hộp rau củ cuối cùng của bà Manec. Những ý nghĩ của Marie-Laure lướt qua vùn vụt như những chú chó đánh hơi xoay quanh những câu hỏi giống nhau. Đầu tiên là câu hỏi của những cảnh vệ hai năm trước: thưa cô, cha cô có đề cập đến điều gì đặc biệt không? Rồi đến câu hỏi của thượng sĩ khập khiễng với giọng nói chết chóc. Chỉ cần nói với tôi là cha cô có để lại gì cho cô hay nói về việc mang thứ gì đó cho bảo tàng.
Cha đã đi rồi. Bà Manec cũng đã ra đi. Cô nhớ giọng nói của những người láng giềng ở Paris khi cô mất thị lực: giống như họ bị nguyền rủa.
Cô cố quên đi nỗi sợ hãi, cơn đói, những câu hỏi. Cô phải sống như những con ốc, khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác, từ xăng-ti-mét này đến xăng-ti-mét khác. Nhưng vào buổi chiều ngày mùng sáu tháng Tám, cô đọc những dòng chữ tiếp theo cho ông Etienne nghe trên chiếc sô pha trong phòng làm việc của ông: Có đúng là thuyền trưởng Nemo chưa bao giờ rời khỏi con tàu Nautilus không? Tôi thường không gặp ông ấy trong nhiều tuần liền. Ông ấy làm gì trong suốt thời gian đó? Lẽ nào ông ấy đang thực hiện nhiệm vụ bí mật nào đó mà tôi hoàn toàn không biết?
Cô đóng sập cuốn sách lại. Ông Etienne nói, “Cháu không muốn biết lần này họ có thoát được không à?” Nhưng trong đầu Marie-Laure đang nhớ lại lá thư thứ ba kỳ lạ của cha, lá thư cuối cùng cô nhận được.
Nhớ những sinh nhật của con chứ? Luôn có hai thứ đặt trên bàn khi con thức dậy như thế nào? Cha xin lỗi vì mọi việc lại thành ra thế này. Nếu có bao giờ con muốn hiểu mọi việc, hãy nhìn vào bên trong ngôi nhà của ông Etienne, bên trong ngôi nhà. Ba biết con sẽ làm điều đúng đắn. Dù ba ước gì ba có món quà khác hay hơn.
Thưa cô, cha cô có đề cập đến điều gì đặc biệt không?
Liệu chúng tôi có thể xem qua bất cứ thứ gì ông ấy mang theo không?
Ông ấy có rất nhiều chìa khóa của bảo tàng.
Đó không phải là máy phát tín hiệu. Ông Etienne đã nhầm. Không phải gã người Đức quan tâm đến cái máy đó. Đó là thứ gì khác, thứ gì đó mà ông nghĩ là chỉ có mình cô biết. Và ông ta đã nghe được điều ông ta muốn nghe. Rốt cuộc cô đã trả lời câu hỏi của ông ta.
Chỉ để lại mô hình thành phố câm lặng.
Đó là lý do ông ta chịu rời đi.
Nhìn vào bên trong ngôi nhà của ông Etienne.
“Có gì không ổn à?”, ông Etienne hỏi.
Bên trong ngôi nhà.
“Cháu cần nghỉ ngơi”, cô nói và bước lên cầu thang hai bậc một, đóng cửa phòng ngủ lại và thọc tay vào mô hình thành phố thu nhỏ. Tám trăm sáu mươi lăm ngôi nhà. Đây, gần góc mô hình là ngôi nhà nhỏ cao cao ở số 4 đường Vauborel. Những ngón tay cô dò trên mặt tiền ngôi nhà, tìm cánh cửa trước thụt vào. Cô ấn xuống, ngôi nhà nảy lên khỏi mô hình. Cô chẳng nghe thấy gì khi lắc ngôi nhà. Nhưng những ngôi nhà chưa bao giờ phát ra tiếng gì khi cô lắc chúng, đúng không?
Thậm chí với những ngón tay run rẩy, Marie-Laure cũng không mất nhiều thời gian để mở. Xoay ống khói chín mươi độ, trượt những tấm mái ra, một hai ba.
Cái cửa thứ tư, thứ năm, và cứ thế cho đến cánh cửa thứ mười ba, cánh cửa khóa này nhỏ xíu, chỉ lớn bằng chiếc giày.
Vậy, bọn trẻ hỏi, làm thế nào mà ông biết là nó thật sự ở đấy?
Các cháu phải tin câu chuyện.
Cô dốc ngôi nhà nhỏ xuống. Một viên đá hình quả lê rơi vào lòng bàn tay cô.