Werner quấn một đầu dây quanh một cái ống méo mó dựng xiên trên sàn. Cậu dùng nước bọt lau sạch sợi dây và quấn nó hàng trăm vòng quanh chân ống, tạo ra một cuộn chỉnh sóng mới. Đầu kia cậu nhét qua khe của thanh chống cong vẹo giữa đống lộn xộn gỗ, đá, thạch cao bây giờ là trần hầm của họ.
Volkheimer quan sát từ trong bóng tối. Tiếng đạn súng cối nổ đâu đó trong thành phố và một trận bụi rắc xuống.
Đầu tự do của hai dây gắn vào hai cực đi-ốt và nối với dây dẫn của bộ ắc quy tạo thành một bộ mạch hoàn chỉnh. Werner chiếu chùm ánh sáng từ đèn pin của Volkheimer vào toàn bộ tổ hợp. Mặt đất, ăng-ten, ắc quy. Cuối cùng cậu ngậm đèn pin, nhấc hai dây nối tai nghe lên ngang tầm mắt và tháo vỏ chúng theo đường ren xoáy trôn ốc của một chiếc đinh vít rồi nối phần lõi vào hai cực của đi-ốt. Những electron vô hình chạy xuống các dây.
Khách sạn trên đầu họ - nói đúng hơn là những gì còn lại của khách sạn - phát ra hàng loạt tiếng rền rĩ khủng khiếp. Mấy thanh gỗ bị gãy ra thành từng mảnh, như thể gạch đá vụn chông chênh trên điểm tựa cuối cùng nào đó. Như thể chỉ cần thêm một con chuồn chuồn đậu lên trên đó thì toàn bộ mất cân bằng rồi đổ sụp và chôn vùi họ.
Werner ấn đầu tai nghe vào tai phải.
Nó không hoạt động.
Cậu lật ngược hộp điện đài méo mó, nhìn vào trong. Gõ nhẹ vào cái đèn pin đang mờ dần của Volkheimer để nó phát ra thêm chút ánh sáng. Bình tĩnh nào. Hình dung sự phân bố của dòng điện. Cậu kiểm tra lại cầu chì, đèn điện tử chân không, đầu phích cắm; cậu bật và giữ công tắc thuphát sóng; thổi bụi khỏi bộ lọc tần số. Đổi chỗ hai đầu dây dẫn nối với ắc quy. Thử lại tai nghe.
Và đó là, như thể cậu trở lại tuổi lên tám, khom người cạnh em gái trên sàn nhà Trại Trẻ: tiếng sóng nhiễu. Nhiều và đều đều. Trong trí nhớ của cậu, Jutta gọi tên cậu, ngay sau đó là một hình ảnh ít ngờ đến thoáng qua: hai sợi dây treo trước nhà ông Siedler, treo trên đó là một lá cờ lớn màu đỏ thẫm mới cóng, không lem một vết bẩn, đỏ rực.
Werner mò mẫm dò tần số theo cảm giác. Không bị ngắt, không có tiếng mã Morse tách tách, không có tiếng nói. Rẹt rẹt, rẹt rẹt, rẹt rẹt, rẹt rẹt, rẹt rẹt. Trong tai phải cậu, trong điện đài, trong không khí. Volkheimer không rời mắt khỏi cậu. Bụi bay lơ lửng dưới chùm ánh sáng lờ mờ: mười nghìn phân tử, khẽ đổi chiều, lấp lánh.