Gã bán nước hoa Levitte ẻo lả và ục ịch, lúc nào cũng ra vẻ ta đây. Trong lúc hắn ta nói, von Rumpel cố giữ bình tĩnh; quá nhiều mùi hương nồng nặc đan quyện vào nhau trong cửa hàng của hắn ta. Trong suốt tuần trước, ông đã phải cất công đi một chuyến tới hàng tá điền trang khác nhau dọc bờ biển Breton, ép mình đi vào những ngôi nhà nghỉ mùa hè để lùng sục những bức tranh và những tác phẩm điêu khắc đã không còn ở đó hoặc chẳng hề khiến ông hứng thú. Tất cả chỉ để biện minh cho sự có mặt của ông ở đây.
“Đúng, đúng”, gã bán nước hoa nói, mắt liếc qua cấp hiệu của von Rumpel, vài năm trước hắn đã giúp chính quyền bắt giữ một người từ xứ khác đến đang đi đo đạc các tòa nhà. Hắn chỉ làm những gì mình cho là nên làm.
“Ông LeBlanc đó sống ở đâu trong mấy tháng đó?”
Gã bán nước hoa liếc mắt, tính toán. Đôi mắt màu xanh của gã gào lên một thông điệp: Tôi khốn khó. Trả tiền cho tôi đi. Von Rumpel nghĩ, tất cả những sinh vật khốn khổ này phải làm việc quần quật dưới nhiều sức ép khác nhau. Nhưng ở đây von Rumpel là kẻ săn mồi. Ông chỉ cần kiên nhẫn. Không biết mỏi mệt. Gỡ từng lớp chướng ngại vật.
Lúc ông xoay người chuẩn bị đi, tính tự mãn của gã bán nước hoa vỡ vụn. “Chờ, chờ, chờ đã.”
Von Rumpel đặt một tay lên cánh cửa. “Ông LeBlanc đã sống ở đâu?”
“Với chú ông ta. Một gã vô dụng. Người ta nói là bị thần kinh.”
“Ở đâu?”
“Ngay kia.” Gã chỉ. “Số 4.”