Gã người Đức đóng tủ quần áo và tập tễnh đi ra, Marie-Laure ngồi trên thanh thang cuối đếm đến bốn mươi. Sáu mươi. Một trăm. Tim đập điên cuồng để bơm máu được ôxy hóa đi khắp cơ thể, tâm trí chạy đua để tìm cách thoát khỏi tình thế này. Cô nhớ lại một câu ông Etienne từng đọc lớn: Ngay cả trái tim, của động vật bậc cao, khi xúc động, sẽ đập nhanh hơn, cũng với sự kích động đó, trái tim của con ốc sẽ đập chậm hơn.
Tim đập chậm lại. Gập đầu gối lại. Không gây ra tiếng động. Cô áp tai vào tấm vách giả phía sau tủ quần áo. Cô nghe thấy gì? Những con nhậy gặm nhấm áo khoác cũ của ông nội cô chăng? Không có gì cả.
Từ từ, không thể tin được, Marie-Laure thấy mình đang buồn ngủ.
Cô sờ hai lon đồ hộp trong túi. Bây giờ làm cách nào để mở nó ra đây? Mà không gây ra tiếng động?
Chỉ có một việc để làm là trèo lên. Bảy thanh ngang lên đến đường hầm hình tam giác dài trên gác mái. Hai bên trần nhà bằng gỗ thô cao dần cho đến đỉnh, chỉ cao hơn đỉnh đầu cô.
Trên đó nóng như lửa đốt. Không có cửa sổ, không có lối ra. Chẳng có đường nào để đi. Chẳng có đường ra ngoại trừ lối cô vào.
Cô xòe bàn tay tìm được một cái bát đựng thuốc cạo râu cũ, một cái dù dựng đứng, một cái sọt thưa đựng đầy thứ gì đó mà có trời mới biết. Tấm ván sàn gác mái dưới chân cô rộng bằng sải tay cô. Theo kinh nghiệm cô biết rằng một người có thể gây ra tiếng ồn đến mức nào khi bước trên tấm ván ấy.
Đừng có đụng vào bất cứ thứ gì.
Nếu gã người Đức mở tủ quần áo lần nữa, gạt quần áo qua một bên, lách qua cánh cửa và trèo lên gác mái thì cô sẽ làm gì? Dùng cây dù đập lên đầu ông ta ư? Đâm ông ta bằng con dao gọt hoa quả ư?
Hét lên.
Chết.
Ba ơi.
Cô bò dọc theo thanh xà giữa, là điểm tựa ngay giữa tấm ván sàn hẹp, hướng về phía ống khói bằng đá lớn ở cuối gác mái. Thanh xà ở giữa dày nhất và sẽ ít phát ra tiếng động hơn. Cô hi vọng mình không định hướng sai. Cô hi vọng ông ta không ở sau lưng cô, chĩa khẩu súng lục vào lưng cô.
Cô gần như không thể nghe thấy tiếng lũ dơi bay bên ngoài lỗ thông trên gác mái và đâu đó xa hơn, có lẽ là trên một con tàu của hải quân, hay bên ngoài Paramé, một khẩu trọng pháo khai hỏa.
Rắc. Ngừng. Rắc. Ngừng. Rồi một tiếng rít kéo dài khi một quả đạn pháo được bắn, tiếng bụp khi nó nổ trên một hòn đảo ngoài khơi.
Từ một nơi nào đó vượt ra ngoài lí trí, một nỗi sợ khủng khiếp từ từ lớn dần. Ngay lập tức cô phải nhảy lên cánh cửa sập nào đó tận sâu trong thâm tâm, dồn hết trọng lượng lên đó và khóa móc lại. Cô cởi áo khoác ra, trải nó lên sàn. Cô không dám nhấc người lên vì sợ đầu gối sẽ gây ra tiếng động trên tấm ván. Thời gian trôi qua. Chẳng có tiếng động nào ở tầng dưới. Có khi nào ông ta đi rồi không? Có quá nhanh không?
Tất nhiên là ông ta chưa đi rồi. Rốt cuộc cô biết tại sao ông ta ở đây.
Mấy sợi dây điện chạy ngoằn ngoèo trên sàn phía bên trái cô. Ngay phía trước là hộp đựng đĩa ghi âm cũ của ông Etienne. Cái máy hát Victrola của ông. Cái máy thu âm cũ của ông. Cái đòn bẩy ông dùng để kéo cần ăng-ten dọc ống khói.
Cô ngồi bó gối và cố hít thở bằng da. Yên lặng, như một con ốc. Cô có hai lon đồ hộp. Cục gạch. Con dao.