Nó đến từ lớp dung nham nằm ở lớp đáy của vỏ trái đất, ở độ sâu hai trăm dặm dưới lòng đất. Một tinh thể nằm bên trong một lớp tinh thể khác. Cacbon nguyên chất, mỗi nguyên tử cacbon liên kết với bốn nguyên tử cacbon lân cận gần nhất, liên kết chặt chẽ, tứ diện, vô địch về độ cứng. Nó đã nhiều tuổi: không thể biết được chính xác tuổi của nó. Không thể đoán được nó đã tồn tại qua bao nhiêu niên đại. Trái đất dịch chuyển, nâng lên hạ xuống, mở rộng. Một năm, một ngày, một giờ, một dòng mắc ma lớn phun trào kéo theo một lớp tinh thể và cuốn chúng lên trên bề mặt, hàng dặm đến hàng dặm dung nham; nó nguội dần bên trong lớp khoáng kimberlite khổng lồ, bốc khói và nằm đợi ở đó. Từ thế kỷ này qua thế kỷ khác. Mưa, gió, hàng dặm khối băng. Đá gốc trở thành đá tảng, đá tảng trở thành đá; băng tan, tạo thành hồ, những thiên hà trai nước ngọt đập đập hàng triệu vỏ trai dưới ánh mặt trời, khép lại, chết đi và nước hồ thẩm thấu qua lớp vỏ ấy. Những hàng cây từ thời tiền sử mọc lên rồi ngã xuống rồi lại mọc lên nối tiếp vòng tuần hoàn đó. Cho đến một năm nào đó, một ngày nào đó, một giờ nào đó, khi một cơn bão cuốn viên đá đặc biệt ấy ra khỏi hẻm núi, thổi nó đến dòng nước chảy róc rách của bãi đất bồi, cuối cùng đó là nơi nó được tìm thấy, vào một buổi chiều nọ, nó thu hút sự chú ý của chàng hoàng tử biết rõ ngài đang tìm kiếm điều gì.
Nó được cắt, đánh bóng; nó được truyền tay mọi người chỉ trong một hơi thở.
Giờ nào đó, ngày nào đó, năm nào đó. Khối cacbon không lớn hơn hạt dẻ ấy. Được tảo bao bọc, tô điểm bằng những con hà. Những con ốc bò trên. Viên đá cựa quậy giữa những hòn sỏi.