Werner nghĩ về cô gái ấy, dù cậu có muốn hay không. Cô gái có cây ba toong, cô gái mặc váy màu xám, cô gái làm từ sương mù. Bầu không khí thoát tục trong mái tóc rối, bước chân dạn dĩ của cô. Cô trú ngụ bên trong con người cậu, một người song trùng* sống động để đương đầu với cô bé Vienna đã chết đang săn đuổi cậu hằng đêm.
Doppelganger là một từ tiếng Đức. Theo như mô tả trong các tài liệu cổ xưa, doppelganger là một bản sao huyền bí của những người đang sống. Chúng thường được coi là điềm xấu hay thậm chí là dấu hiệu của cái chết đang gần kề.
Cô là ai? Con gái của phát thanh viên người Pháp ấy? Hay cháu gái? Tại sao ông ấy lại để cô gặp nguy hiểm chứ?
Volkheimer để họ ở bên ngoài các cánh đồng, rong ruổi qua mấy ngôi làng dọc sông Rance. Rõ ràng chương trình phát thanh ấy chịu trách nhiệm cho việc gì đó và Werner sẽ bị phát hiện. Cậu nghĩ đến viên đại tá có đường viền hàm dưới hoàn hảo và hơi thở hổn hển; cậu nghĩ về thượng sĩ vàng vọt nhìn xoáy vào cậu qua mép tờ báo. Liệu họ có biết không? Volkheimer có biết? Giờ thì cái gì có thể cứu cậu đây? Có những đêm cậu và Jutta nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ gác mái ở Trại Trẻ, cầu nguyện các con kênh đóng băng, băng trải dài qua những cánh đồng, bao phủ những ngôi nhà hố* nhỏ, nghiền nát máy móc, mở đường đi qua mọi thứ, để mọi thứ chúng biết đều biến mất sau một đêm ngủ dậy. Đó chính là loại phép màu mà cậu cần lúc này.
Những ngôi nhà được xây bằng cách đào một cái hố nông khoảng 1-2 mét dưới lòng đất rồi phủ lá khô hoặc cỏ lên làm mái.
Ngày mùng một tháng Tám, một trung úy đến tìm Volkheimer. Ông ta nói, hiện giờ tiền tuyến rất cần người. Bất cứ ai không liên quan đến hàng phòng thủ của Saint-Malo đều phải rời đi. Ông ta cần ít nhất là hai người. Volkheimer nhìn qua bọn họ, từng người một. Bernd quá già. Werner là người duy nhất có thể sửa chữa các thiết bị.
Neumann Một. Neumann Hai.
Một giờ sau, cả hai người đó đã ngồi phía sau chiếc xe chuyên chở quân đội với khẩu súng trường kẹp giữa hai đầu gối. Neumann Hai mặt biến sắc, như thể không phải anh ta đang nhìn những người đồng chí trước kia của mình mà là nhìn vào những giờ phút cuối cùng trên đời của mình. Như thể anh ta sắp cưỡi lên chiếc xe ngựa màu đen nào đó đang nghiêng một góc bốn mươi lăm độ và chạy xuống vực thẳm.
Neumann Một giơ một bàn tay vững vàng lên vẫy. Miệng anh ta đơ ra, nhưng Werner nhìn thấy sự tuyệt vọng trong khóe mắt anh ta.
“Cuối cùng”, Volkheimer lẩm bẩm khi chiếc xe tải nặng nề chuyển bánh, “chẳng ai trong chúng ta tránh được điều đó.”
Đêm đó Volkheimer lái chiếc Opel dọc theo đường bờ biển phía Đông về hướng Cancale, Bernd mang chiếc máy thu phát sóng thứ nhất đi lên một cái gò trên cánh đồng, Werner vận hành cái máy thứ hai ở phía sau xe tải, Volkheimer ngồi khoanh tay trên ghế lái, hai đầu gối khổng lồ nhét dưới tay lái. Lửa - có lẽ là trên những con tàu - cháy ở ngoài khơi xa, những ngôi sao trên các chòm sao nhấp nháy. Werner biết, vào lúc hai giờ mười hai phút sáng, chương trình của người Pháp sẽ lại phát sóng và Werner sẽ phải tắt máy thu phát sóng hoặc giả vờ như cậu chỉ nghe thấy tiếng sóng nhiễu.
Cậu sẽ dùng lòng bàn tay che chiếc đồng hồ đo tín hiệu. Cậu sẽ giữ vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên.