Trước lộ địch tình không rõ, Lâm Phược không vội vã trở về Sùng Châu, cũng không đi vào huyện thành An Cát để tránh nạn.
Sau giờ ngọ, Lâm Phược phát trường mâu, đơn đao, mộc bài và các loại binh khí cho hai trăm người dân chạy nạn đã được lựa chọn lên thuyền để bù đắp sự thiếu hụt nhân thủ, đứng đầu là Ninh Tắc Thần, chính thức vũ trang cho bọn họ.
Lý Thư Nghĩa biết trước lộ hung hiểm, dù Lâm Phược không làm, hắn cũng sẽ đề nghị Lâm Phược làm, chỉ là trong lòng cảm thấy kỳ lạ vì sao Lâm Phược lại chuẩn bị nhiều binh khí trên thuyền như vậy.
Lô dân chạy nạn hơn hai trăm người được chọn lên thuyền tại đảo Tây Sa này ít nhiều cũng có chút căn cơ võ nghệ, cầm binh khí trong tay không những không run rẩy mà ngược lại còn có chút hưng phấn. Suốt dọc đường đi hơn hai mươi ngày, Lâm Phược cũng cố ý biên luyện bọn họ, lúc này đánh tan bọn họ ra để làm phụ binh cho hơn trăm võ vệ, có thể tăng cường hiệu quả phòng vệ cho hai con thuyền.
Chưa đợi Ngô Tề cùng chư đội quay về mang theo tình hình địch chi tiết hơn, lúc hoàng hôn, phía huyện thành An Cát bùng lên đại hỏa.
Màn đêm buông xuống, thuyền đi trên hồ, bốn bề khói tỏa mịt mờ, huyện thành An Cát bất ngờ thất thủ, lửa lớn bốc cháy ngùn ngụt, ráng chiều nơi chân trời cũng như lửa giận thiêu đốt, Lâm Phược đứng nơi đầu thuyền nhìn về phía huyện thành An Cát, cửa Đông huyện thành đối diện hồ Mai Khê đã bị thiêu rụi một nửa, trong ánh lửa ngùn ngụt lờ mờ có thể thấy dân trong huyện chạy đôn chạy đáo vô ích trong và ngoài cửa thành, không nhìn ra có bao nhiêu Đông Hải Khấu xông vào trong thành đốt phá cướp bóc.
Màn đêm càng sâu, ngọn lửa lớn thiêu rụi huyện thành An Cát càng chói mắt, trong lúc Lâm Phược đang sốt ruột chờ đợi, con thuyền nhỏ đột kích phái đi đã đón được Ngô Tề và một ám vệ bị thương lên thuyền.
“Đông Hải Khấu tập kích huyện thành An Cát xông vào từ hướng Đại Chiểu Khê vào chiều nay, ước chừng hơn một ngàn người, binh giáp đầy đủ, chia nhau đi mười hai chiếc Hải Thu thuyền đánh úp. Hướng Đại Chiểu Khê lẽ ra nên sớm truyền tin cảnh báo tới, không biết huyện An Cát đã xảy ra biến cố gì, đợi đến khi đám giặc bỏ thuyền lên bờ đánh úp cửa Đông, bên này mới hoảng loạn đóng cửa, đã không kịp nữa rồi. Đao cung thủ trong thành chỉ hơn hai trăm người, sau khi Đông Hải Khấu vào thành liền phóng hỏa khắp nơi.” Ngô Tề báo cáo tình hình trong cảnh giới huyện An Cát với Lâm Phược, lại nói đến chuyện phục binh buổi chiều, “Phục binh ở Thư gia trại không nhiều, ước chừng khoảng hai trăm người, trại binh chiếm một nửa, hơn trăm người còn lại là khách binh từ ngoài đến, cải trang thành thương lữ qua đường chia làm nhiều đợt nhập cảnh, đã lén vào trại được hơn mười ngày, chuyên đợi chúng ta mà đến. Ta vào huyện An Cát được hai ngày, phải vất vả lắm mới phát hiện ra dấu vết khi bọn phục binh bố trí trong rừng. Buổi chiều ta cho người đi trinh sát hướng cửa hồ Mai Khê, cũng không có dấu hiệu phục binh tụ tập, tuy nhiên ở hướng Tiểu Phổ, Trĩ Thành, phát hiện có dấu vết nhân mã tập kết qua đường…”
“Tiểu Phổ, Trĩ Thành sao.” Lâm Phược chà chà cằm đầy râu cứng như bàn chải, trầm ngâm suy tư, Tiểu Phổ, Trĩ Thành là cửa ngõ từ Chử Khê vào Thái Hồ.
“Phục binh tập kích huyện thành An Cát và Thư gia trại hình như không phải cùng một đường, có khả năng là nghi binh, nhưng nếu chúng muốn ngăn cản chúng ta rời khỏi huyện An Cát, cũng phải bố trí đủ phục binh mới được.” Ngao Thương Hải nhíu mày, hắn rất quen thuộc tình hình Xa gia, nói, “Giặc cướp đại phá huyện thành An Cát, quân trú phòng của Hồ Châu phủ, Gia Hàng phủ cùng hương dõng đều sẽ nghe tin mà xuất động, Ninh Hải trấn thủy doanh cũng sẽ phái chiến thuyền vào Thái Hồ chặn đánh, căn bản không thể nào chừa lại đủ thời gian cho chúng thong dong bố trí đối phó với chúng ta.”
“Ta lo mục tiêu chính của chúng là Ninh Hải trấn thủy sư!” Lâm Phược nói, “Đông Hải Khấu tập kích dọc biển, Ninh Hải trấn thủy sư là đội quân thành chế duy nhất có thể chặn dòng mà chống lại chúng, làm suy yếu Ninh Hải trấn thủy sư, đối với Đông Hải Khấu mà nói có lợi ích rất lớn…”
Huyện An Cát nằm ở góc Tây Nam Thái Hồ, là nơi nằm sâu nhất trong bốn phủ ven Thái Hồ, hơn ngàn hải khấu từ Bình Giang phủ hoặc Gia Hàng phủ lặng lẽ qua đường, đường vòng bốn năm trăm dặm, đánh úp huyện thành An Cát không mấy quan trọng, ít nhiều khiến người ta không đoán ra được. Nếu nói là nhắm vào bọn họ thì hoàn toàn không giải thích nổi, Lâm Phược càng muốn tin rằng Đông Hải Khấu là muốn điều một bộ phận chiến thuyền của Ninh Hải trấn thủy sư ra, rồi tiêu diệt từng phần trong Thái Hồ.
“Chúng ta làm sao bây giờ? Đi Thái Hồ sao?” Ngao Thương Hải hỏi, nếu Đông Hải đạo lấy việc dụ tiêu diệt chiến thuyền Ninh Hải trấn thủy doanh làm mục đích, bọn họ nên rút trước vào Thái Hồ để quan sát cục diện trước khi chiến thuyền Ninh Hải trấn thủy doanh tới phong tỏa đường lui của đám Đông Hải Khấu này, hoặc là trực tiếp quay đầu trở về Sùng Châu.
“Còn nhiều điểm nghi vấn khiến người ta không hiểu nổi…” Lâm Phược lắc đầu, không quyết định rút ngay về Thái Hồ, ngẩng đầu nhìn huyện thành An Cát đang bị lửa đốt, lại nhìn về phía Thư gia trại nơi bọn họ bị phục kích vào buổi trưa, một lúc sau, phân phó Ngô Tề, “Ngươi lại lên bờ đi, đừng quản phục binh ở Thư gia trại, chằm chằm theo dõi động tĩnh của đám Đông Hải đạo tập kích huyện thành An Cát kia…”
---❊ ❖ ❊---
Tần Tử Đàn đứng dưới gốc liễu cổ bên bờ sông, ngọn lửa lớn thiêu rụi huyện thành An Cát chiếu sáng rực một góc hồ Mai Khê, đôi mắt sáng như đuốc của hắn quét nhìn mặt hồ Mai Khê bị màn đêm bao phủ, muốn tìm kiếm một vài manh mối từ trong đó, ngặt nỗi màn đêm mây đen dày đặc che lấp hai con thuyền ngàn thạch mà Lâm Phược đang đi không sót dấu vết.
Thư Khánh Thu đứng sau lưng Tần Tử Đàn là đương gia của Thư gia thủy trại, râu quai nón, mắt to mặt rộng, trên má trái có một vết sẹo rất nhạt, bị râu che khuất không ít, người ngoài không nhìn kỹ cũng không thấy rõ.
Thư Khánh Thu năm xưa từng làm hải thương, đi lại giữa Tấn An và Hồ Châu, nói là hải thương, thực tế là vừa thương vừa đạo, vết sẹo trên mặt hắn chính là để lại khi làm hải tặc.
Sau khi Xa gia cử sự tạo phản ở Tấn An, Thư Khánh Thu liền bị Xa gia mua chuộc, quay về huyện An Cát, đợi đại binh Xa gia đánh tới, hắn có thể tiếp ứng tại An Cát. Ai ngờ đại quân Xa gia bị một vị nho soái là Lý Trác áp chế, cuối cùng không thể đánh ra Đông Mân, hắn cũng đành ẩn mình bất động. Mãi cho đến khi Đỗ Vinh lén đến quận Giang Đông để tổ chức Khánh Phong Hành, Thư gia mới trở thành lực lượng bí mật của Khánh Phong Hành tại Hồ Châu.
Lần phục sát Lâm Phược này không thành, Thư gia cũng theo đó mà lộ tẩy, Thư Khánh Thu lại không cảm thấy gì, thay vì không biết phải ẩn mình đến bao giờ, còn không bằng đường hoàng đứng ra cùng Xa gia làm một vố lớn.
“Không phát hiện dấu vết hắn tiếp cận huyện thành An Cát…” Đỗ Vinh dắt ngựa tới, dưới ánh đèn, trên lưng ngựa thấm đầy mồ hôi lấp lánh, rõ ràng là Đỗ Vinh phi ngựa từ nơi khác tới để hội hợp với Tần Tử Đàn.
“Hắn vào Thái Hồ gom lương, cứu nạn ở đảo Tây Sa, mục đích cực kỳ rõ ràng, tuyệt đối không thể nào mạo hiểm lên bờ cứu dân huyện An Cát khỏi nước sôi lửa bỏng được.” Tần Tử Đàn nhíu mày suy tư, “Ta chỉ không hiểu, vì sao hắn lại nhắm vào Xa gia như vậy?”
“Nghĩ đến chắc hắn cũng đã sớm hiểu vụ cướp ở huyện Bạch Sa là do Thiếu hầu gia âm thầm chủ mưu…” Đỗ Vinh nói.
“Kẻ kiêu hùng, hận giết cha giết vợ còn có thể đàm tiếu xem thường, Lâm Phược sẽ vì chút oán hận vụn vặt không đáng kể này mà không thoát ra được?” Tần Tử Đàn khẽ lắc đầu, “Nếu quả thật là vậy, hắn lại dễ đối phó rồi.”
Đỗ Vinh nghĩ lại cũng đúng, nếu là một nhân vật có dã tâm, không nên vướng mắc vào những oán thù chi tiết vụn vặt như thế. Cho dù là Lâm Phược hay chủ tớ Tô Mi, đều không chịu tổn thương thực chất, thậm chí ngay cả Phó Thanh Hà cũng đã quay về Giang Ninh rồi, huống chi Thiếu phu nhân cùng tiểu thư đều rơi vào tay hắn, hắn thực sự có oán hận gì, lúc đó có gì không thể trút ra?
Đỗ Vinh đến nay vẫn không hiểu nổi, Lâm Phược, Tô Mi và Phó Thanh Hà mấy người bọn họ lúc đó đã trốn thoát như thế nào?
“Nếu như Đại công tử có thể nghe theo kế sách của ngươi, không tiếc tất cả trước tiên chém giết Lâm Phược trong hồ Mai Khê, thì không cần đau đầu nghĩ những chuyện này nữa.” Đỗ Vinh nói.
“Đại công tử có cân nhắc của huynh ấy.” Tần Tử Đàn cũng cảm thấy bỏ qua Lâm Phược thật đáng tiếc, nhưng biết mọi việc đều có nặng nhẹ gấp rút, hơn nữa bọn họ là người của Nhị công tử, Xa Phi Hùng có thể không giữ lại chút nào hoàn toàn chấp nhận kiến nghị của bọn họ mới là chuyện lạ, hắn nói, “Đông Hải Khấu tập kết tại huyện Xương Quốc dưới hình thức hội minh mười ba nhà, thế lực mà Đại công tử có thể trực tiếp khống chế ở phía sau màn chỉ có ba nhà. Trận chiến đầu tiên sau khi mùa bão qua đi, nếu có thể đánh bại hiệu quả lực lượng sinh tồn của Ninh Hải trấn thủy sư, đối với việc Đại công tử chỉnh hợp thế lực mười ba nhà có lợi rất lớn, cũng sẽ khiến các thế lực hải tặc khác càng thêm kiêng dè mà gia nhập vào. Mười năm gần đây, Xa gia không thể bước ra khỏi Đông Mân, chịu hạn chế của địa hình quá lớn, có khuyết điểm tự nhiên, nếu có thể đứng vững gót chân tại các đảo huyện Xương Quốc, mới có thể thong dong ngồi xem cục diện thiên hạ loạn lạc, sẽ không bỏ lỡ thời cơ tiến chiếm thiên hạ.”
Đỗ Vinh gật đầu, không thể không thừa nhận phân tích của Tần Tử Đàn rất có đạo lý, nhưng bọn họ là bộ thuộc của Nhị công tử, làm việc gì cũng không thể không cân nhắc từ góc độ của Nhị công tử trước. Tuy nói Đại công tử vì thân phận con trưởng nên được triều đình sắc phong là Tấn An Hầu thế tử, nhưng bọn họ lại không cho rằng tương lai kế thừa cơ nghiệp Tấn An nhất định là Đại công tử. Bọn họ không chỉ muốn các quận Đông Nam loạn lên, tiêu hao thực lực triều đình, mà còn muốn thay Nhị công tử nắm giữ một đội quân sinh lực.
Vốn dĩ lôi kéo thế lực thủy trại Thái Hồ là một cơ hội tốt, Lâm Phược lại dùng danh nghĩa sứ giả gom lương để thế lực thủy trại Thái Hồ có cơ hội tẩy trắng, dẫn đến nhân thủ mà bọn họ lôi kéo được trong chuyến này thấp hơn dự kiến rất nhiều; thiên tai gió bão đảo Tây Sa, hai ba vạn lưu dân bị địa phương vứt bỏ, đối với Nhị công tử mà nói càng là một cơ hội hiếm có, lại không hiểu sao lại để Lâm Phược chiếm được tiên cơ.
Đỗ Vinh dự cảm một nhân vật khó chơi như Lâm Phược, rất có thể còn tiếp tục làm đá ngáng chân bọn họ.
Đỗ Vinh nghĩ một lát, nói: “Đại công tử có cân nhắc của huynh ấy là không giả, hơn nữa chuyện phía Đại công tử cũng không cần chúng ta trợ giúp, chúng ta vội vã đi Thái Hồ vẫn còn cơ hội giết chết Lâm Phược.”
“…” Tần Tử Đàn vẫn còn một chút do dự, ngẩng đầu nhìn màn đêm mịt mùng, ngoài ánh nước lấp lánh yếu ớt, chẳng nhìn thấy gì cả, trong lòng nghĩ Lâm Phược thấy huyện thành An Cát bị tập kích, chắc đã rút lui về phía Thái Hồ rồi.
Tuy nói Lâm Phược dùng danh nghĩa gom lương đã ổn định được phần lớn thủy trại Thái Hồ, nhưng những kẻ thủy tặc Thái Hồ bị Khúc gia mua chuộc tham gia tập kích cửa sông lại không có lựa chọn nào khác. Tần Tử Đàn đứng ra đại diện Xa gia chiêu mộ, đám thủy tặc Thái Hồ này không chút do dự liền chọn đầu phục. Tại đảo Tây Sơn thuộc vùng Đông hồ Thái Hồ, thủy tặc Thái Hồ bí mật tụ tập lên tới hơn tám trăm người.
Trận chiến cửa sông cho thấy chiến lực của đám thủy tặc Thái Hồ chưa được chỉnh biên không cao hơn ô hợp là bao, hơn nữa lại có chiến thuyền Ninh Hải trấn thủy sư tuần tra trong Thái Hồ, Tần Tử Đàn không có kế hoạch phục kích cướp giết Lâm Phược trên đường đến huyện An Cát.
Lúc này chiến thuyền Ninh Hải trấn thủy sư đã có nhân mã của Đại công tử đối phó, Tần Tử Đàn nghĩ rằng lấy hơn trăm tinh nhuệ trong tay cộng thêm hơn trăm trại binh Thư gia trại hội hợp với hơn tám trăm thủy tặc Thái Hồ ở đảo Tây Sơn để tìm cơ hội giết chết Lâm Phược trên Thái Hồ, quả thực có nắm chắc rất lớn.
Một lúc sau, Tần Tử Đàn gật đầu, nói: “Cái tâm phúc đại hoạn này vẫn nên trừ đi trước thì tốt hơn…”
Thư Khánh Thu nói: “Ta đi sắp xếp ngay.”
Cũng không có gì để sắp xếp, Thư Khánh Thu để lại hơn trăm trại binh hộ tống gia quyến cùng đám gia tặc tích lũy nhiều năm rút về phía sau Đông Hải Khấu đến các đảo Thặng Tứ, hắn cùng hai đứa con trai đã trưởng thành dẫn theo hơn trăm tinh nhuệ trại binh đi theo Tần Tử Đàn, Đỗ Vinh chia làm ba chiếc thuyền Đại Dực đi Thái Hồ.