Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Chương 41

❊ ❊ ❊

Munch đóng cánh cửa lại phía sau Mia, và ngồi xuống sau bàn làm việc. Cô ngồi sụp xuống chiếc sofa nhỏ. Munch nhìn cô, phân vân không biết nên nói gì. Mia nhìn ông chằm chằm với một biểu cảm mơ hồ nào đó ông không hiểu nổi, như thể cô đang không có mặt ở đó.

“Vậy, có chuyện gì?” cuối cùng cô hỏi.

“Ờ, chính tôi định hỏi cô thế đấy."

“Cái gì?” Mia tỉnh táo hơn một chút khi nghe thấy câu này.

Munch cân nhắc lời lẽ. Ông đã bận tâm về nó suốt nhiều ngày. Đầu tiên là ở Justisen, rồi tại buổi họp hôm qua, và giờ là trong suốt buổi họp sáng nay. Mikkelson đã đình chỉ công tác của cô. Yêu cầu có đi gặp bác sĩ tâm lý để được xác nhận đã đủ điều kiện thực hiện nhiệm vụ. Để xem cô có sẵn sàng cho vụ án này không. Munch đã phản đối gay gắt - đó đúng là kiểu của Mikkelson nhưng mấy ngày qua Munch đã bắt đầu nghĩ rằng có thể Mikkelson đã đúng. Có lẽ cô chưa sẵn sàng. Mới sáu tháng trôi qua từ khi ông tìm thấy cô đang ở một mình trên hòn đảo ngoài khơi Trzndelag.

Và mặc dù cô chưa từng nói gì với ông, ông vẫn tự đoán ra được. Cô không ở đó để nghỉ ngơi. Cô đến đó để trốn tránh. Để tự sát. Ông đã thuyết phục cô quay lại Oslo cùng ông. Và giờ ông lại làm thể lần nữa. Đưa cô trở lại công việc. Có lẽ ông đã có một quyết định sai lầm. Có lẽ có cần nghỉ ngơi. Có lẽ cô chưa sẵn sàng cho chuyện này.

”Cô sao rồi, Mia? Cô có khỏe không? Mọi chuyện ổn chứ?”

Mia Krüger tỉnh dậy khởi trạng thái ngủ đông và dán mất vào ông. Một ánh mắt giận dữ, cảnh cáo: một Mia mà ông biết rất rõ.

“Anh đang đùa phải không?”

Cô biết ông định dẫn chuyện này đến đâu, và cô hoàn toàn không thấy cảm kích.

“Tôi không có ý gì cả,” Munch nói, giơ hai tay ra. “Tôi chỉ muốn cô được khỏe, vậy thôi. Cô thuộc trách nhiệm của tôi mà, phải không?"

Ông cố gắng mỉm cười xoa dịu, nhưng cô không bị dụ dỗ. Cô tiếp tục nhìn ông với ánh mắt nghi ngờ.

“Mikkelson đang thúc ép anh à?”

“Cái gì? Không, không.”

“Tôi đã làm gì sai à? Lại làm xấu mặt tổ? Chúng ta bị bêu xấu trên báo, vì ta vẫn chưa phá được án? Ý tôi là, đã bao lâu từ khi ta tìm thấy cô ấy? Sáu ngày? Lạy Chúa, ta đã có bước tiến lớn, ta có rất nhiều manh mối…”

Cô rướn người ra trước trên sofa, giận dữ.

“Không, không. Mikkelson chưa nói gì hết. Không ai có gì không vui.”

“Tôi dám chắc là họ không như vậy,” Mia sửng cồ nói. “Mikkelson khốn kiếp."

“Chuyện này không liên quan gì đến Mikkelson.”

“Vậy vấn đề là gì?" Mia nói, vung tay lên.

“Vấn đề nằm ở tôi," Munch cẩn trọng nói.

“Ý anh là sao?"

“Tôi lo cho cô.” Ông lại cố gắng mỉm cười.

“Lo? Chúa ơi, Munch? Lo về cái gì?”

“Hiển nhiên không phải về chất lượng làm việc của cô. Lạy Chúa, Mia, chúng tôi không thể xoay xở được nếu thiếu cô. Tôi chỉ đang nghĩ về… Ờ, sức khỏe của cô thể nào?”

“Sức khỏe của tôi?” Mia hỏi, bình tĩnh hon một chút. “Tôi khỏe... tôi không có vẻ như vậy à?”

Munch không nói thẳng ra. Bởi vì trông cô tệ quá.

“Tất nhiên. Thật lòng mà nói, chẳng lẽ bạn bè thì không được phép…”

“Chỏ mũi vào chuyện người khác?” Mia cười tinh quái, giờ đã bình thường trở lại.

“Ha ha,” Munch nói. “Lo ngại. ’Lo ngại’ mới là từ tôi đang tìm."

Mia mỉm cười nhợt nhạt và tìm thấy một viên kẹo ngậm trong túi áo khoác. Đặt nó lên lưỡi và nhìn ông với ánh mắt thân thiện hơn một chút.

“Vì Chúa, Munch, anh có phải mẹ tôi đâu.” Tuy nhiên, cô có vẻ hài lòng vì ông đã hỏi. Vì ông quan tâm.

“Dạo gần đây tôi hơi mệt, tôi không ngại thừa nhận điều đó.” Cô thở dài. “Không được ngủ ngon. Còn bận tâm đến một số chuyện, nhưng không có gì tôi không giải quyết được, OK? Tôi đã từng trải qua những chuyện còn tệ hơn nhiều.”

“Vậy có không cần nghỉ một hai ngày à?”

“Anh cho tôi nghĩ à?” Mia cười khúc khích. “Bình tĩnh lại đi, Holger, nếu không tôi lại tưởng anh bắt đầu trở nên yếu đuối đấy. Có lẽ anh nói đúng. Có lẽ anh đang già đi thật? Đẩy tôi ra khi vụ án đã đi được nửa đường à?”

Mia rõ ràng thấy điều này thực sự buồn cười. Cô khúc khích cười một mình, lắc đầu. Munch không bị thuyết phục.

“Vậy là mọi chuyện đều ổn?”

“Tất nhiên mọi chuyện đều ổn, Holger. Chúa ơi, anh nói chuyện thế này với mọi nhân viên của mình đấy à, hay chỉ riêng với tôi thôi?” Cô nháy mắt và đứng dậy. “Cảm ơn vì sự quan tâm của anh, nhưng tôi ổn.”

“Tốt," Munch gật đầu. “Cô định bắt đầu từ đâu?”

“Nếu tìm được gì tại Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, tôi sẽ cho anh biết,“ Mia nói.

“Tốt,” Munch mỉm cười. Có tiếng gõ cửa và Ludvig Grønlie thò đầu vào.

“Tôi tìm thấy một thứ," người điều tra viên già nói. “Tôi có làm phiền không?”

Ông nhìn Munch, rồi Mia, rồi lại nhìn Munch.

“Ôi không đâu, vào đi. Anh có gì?”

Ludvig Grønlie mỉm cười đặt một tờ giấy lên bàn trước mặt Munch.

“Một vụ mất tích khác,” Grenlie nói.

“Như thế nào?”

“Từ Trại Hurumlandet,” Munch đọc tờ giấy và cau mày.

“Gì vậy?" Mia hỏi.

“Chín năm trước,” Grønlie nói. “Một cậu bé được trình báo mất tích.”

”Từ trại?”

“Đúng. Mats Henriksen. Đi dạo trong rừng, không bao giờ quay lại.”

“Tôi xem được không?” Mia hỏi, lấy tờ giấy từ Holger.

“Và cậu ta không bao giờ được tìm thấy?” Munch nghiêm túc hỏi, nhìn Grønlie.

“Không. Theo như hồ sơ, cảnh sát có tìm cậu ta, nhưng không lâu lắm."

“Tại sao?” Mia giờ đang tò mò.

“Cậu bé được tin là đã tự tử,” Grønlie tiếp tục. “Vụ án bị xếp xó."

“Nhưng không có thi thể?" Munch nói.

“Không, cậu ta vẫn chưa được tìm thấy,” Ludvig nói. “Anh nghĩ có thể có mối liên kết nào không?”

“Chắc chắn phải kiểm tra. Tốt lắm, Ludvig. Tìm tên cậu ta trên hệ thống và xem ta có được gì nhé.”

“OK,” Grenlie gật đầu, rời khỏi phòng làm việc.

“Chuyện này thú vị thật đấy," Mia nói, mắt không rời khỏi tờ giấy trước mặt.

“Cô đang nghĩ gì?”

“Tôi chưa biết.”

“Cô biết là tôi chỉ…” Munch bắt đầu, nhưng đã bị chặn lại bởi ánh mắt của Mia.

“Cái gì? Muốn chăm sóc tôi?” cô nói giọng giễu cợt.

“Ừ.”

Mia đứng lên khỏi sofa và đi về phía cánh cửa. “Tôi có thể tự chăm sóc mình, Holger."

“Tôi biết. Tôi chỉ đang cố gắng…”

Ông không biết nên kết thúc câu nói như thế nào, vậy nên ông chỉ ở yên phía sau bản cố gắng mỉm cười khi cô đưa trả ông tờ giấy và rời khỏi phòng làm việc.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.