Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Chương 79

❊ ❊ ❊

Bàn tay cô đau đến mức không thể chịu đựng được. Cô không biết mình đã bất tỉnh trong bao lâu.

Mia Krüger mở mắt và loạng choạng đứng dậy; theo bản năng cô áp cánh tay trái vào sát ngực và cố gắng hình dung xem mình đang ở đâu. Cái lạnh. Mặt đất đóng băng. Cơ thể cô phản đối, nhưng cô vẫn buộc mình đứng thẳng dậy. Đứng lảo đảo đầu cúi xuống trong khi hiện thực chậm chạp trở lại với cô.

Miriam.

Mia đã lần theo những chỉ dẫn khó hiểu của Jim Fuglesang. Các bức ảnh. Bốn tảng đá trắng. Con thuyền đỏ. Tìm thấy ngôi nhà cũ. Và cô chỉ nhận ra tình hình khi đã quá muộn. Jacob Marstrander. Và Miriam đã ở đó? Mất sóng điện thoại. Quá bực bội vì chuyện đó đến nỗi chẳng cẩn thận nổi. Anh ta đã tấn công từ phía sau. Những cú đánh vô hình vào đầu cô. Cảm ơn Chúa cô đã giơ được tay lên.

Mẹ kiếp.

Mia dấn lên một bước nhưng nhanh chóng nhận ra cô đang mất kiểm soát. Tâm tri cô cố gắng nói với cô gì đó, nhưng cơ thể cô không chịu lắng nghe. Cô vấp, ngã xuống cây thạch nam đóng băng và cảm thấy một cơn đau nửa xuyên khắp người. Anh ta đã đánh gãy bàn tay cô: Cô không thể cử động được cánh tay. Còn mắt cô - máu làm cô không thể nhìn bằng mắt trái. Cô có thể nếm thấy máu.

Đồ nghiệp dư.

Từ từ, cô lại nàng người dậy và đứng choáng váng mơ hồ trên nền đất cằn, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Súng của cô?

Mia chỉ chực ngất đến nơi, nhưng cô đang bắt đầu nhớ lại. Những cú đánh vào đầu. Cô đã giơ bàn tay trái lên bảo vệ đầu, bởi vậy bây giờ nó mới không còn cử động được nữa.

Cô loạng choạng bước vài bước, không biết nên đi về hướng nào. Khẩu Glock? Anh ta đã lấy súng của cô rồi hả?

Miriam.

Anh ta đã bắt cóc cô ấy. Người thanh niên lông vũ.

Cái quái gì...?

Cô lại vấp, ngã đập mặt xuống bãi cây thạch nam, nhưng lại chật vật đứng dậy. Cô nhét tay trái vào trong túi áo. Các ngón tay đều gãy. Nó đã che những cú đánh cho cô. Bởi vậy cô mới còn sống. Cô đã bất tỉnh trong bao lâu rồi?

Mia nhét bàn tay phải vào trong cạp quần và nhắm chặt mắt để cố gắng làm sạch máu. Mắt trái, không. Nhưng mắt phải, có, giờ cô đã có thể nhìn được. Cô biết mình đang ở đâu. Khẩu Glock 17 của cô. Anh ta đã lấy nó, chắc chắn vậy, vì cô không nhìn thấy nó ở đâu nhưng tâm trạng của cô khá hơn khi cô sở thấy lớp kim loại của khẩu súng được giấu trong cạp quần.

Khẩu nhỏ hơn. Khẩu Glock 26. Cô đã từng ở nơi khỉ ho cò gáy này, khi đó cô đã cảm thấy dễ bị tấn công và cô không đời nào cho phép điều đó xảy ra lần nữa, vậy nên lần này cô đã mang theo hai vũ khí. Mia rút súng, và cuối cùng cũng lờ mờ ý thức được mình đang ở đâu. Ngôi nhà. Chiếc xe. Lối đi dẫn vào sâu trong rừng.

Jacob Marstrander.

Mia nhét bàn tay trái vào sâu hơn trong túi áo khoác, kiềm chế cơn đau, và bắt đầu bước theo hướng mà cô đoán có lẽ họ đã tới.

Miriam làm cái quái gì ở ngoài này vậy?

Ngôi nhà hoang, màu xám.

Cánh cửa giờ đang mở rộng.

Vậy là, không ở bên trong.

Đường mòn dẫn tới hồ.

Quay trở lại nhà Fuglesang.

Không.

Đường mòn.

Mia mở chốt an toàn của khẩu Glock và nắm chặt khẩu súng, trong khi chân cô cuối cùng cũng tuân theo sự chỉ huy của bộ não và cho phép cô tiến về phía cánh rừng đằng sau ngôi nhà, rất có khả năng là nơi hai người kia đã tới.

Cô bất tỉnh được bao lâu rồi ?

Vài trăm mét tiếp theo, cô phải cố nén cơn buồn nôn. Tất cả mọi thứ trong ruột cô muốn trào ra ngoài. Cô phải tựa vào một cái cây.

Đúng đường rồi, Mia.

Làm đi.

Cô cố lấy sức và loạng choạng tiến lên, mỗi bước một vững vàng hơn. Chắc hẳn họ vẫn đang ở đó, đâu đấy trong rừng, người anh ta phủ lông vũ, Miriam bị bịt mắt trói tay. Mia chĩa khẩu Glock về phía trước, đang bắt đôi chân phải đưa cô về phía trước thì, bỗng nhiên, cô thấy họ.

Khoảng đất trống giữa rừng.

Miriam đang quỳ.

Trước một cái gì đó...?

Mia không thể nhìn rõ, nhưng cô biết nó là cái gì.

Một nơi hiến tế.

Nến xếp hình ngôi sao năm cánh. Lông vũ trên mặt đất.

Không.

Mia liếc vội xung quanh, nhận ra cô không thể đi xa hơn. Anh ta sẽ nhìn thấy nếu cô tiếp tục đi thẳng tới. Cô nhanh chóng quyết định, tránh khỏi đường mòn và đi đến sát đám cây bên rìa bãi đất.

Một không gian thông thoáng.

Anh ta đang làm gì đó.

Cô ấy không mặc quần áo.

Có gì đó quanh cổ cô ấy.

Miriam đang quỳ trên bãi đất trống, lõa thể, hai tay bị trói.

Mia thận trọng di chuyển giữa đám cây để nhìn rõ hơn. Cô nâng khẩu Glock, nhưng tay cô đang run rẩy. Nông súng chĩa về phía con vật lông vũ kia nhưng đồng thời cũng chĩa về phía Miriam.

Chết tiệt.

Anh ta đang làm gì vậy?

Cô rón rén đến gần hơn chút nữa.

Bãi đất trống không lớn. Mia nhìn quanh, cuối cùng cũng bắt bộ não hoạt động đủ để giúp cô có cái nhìn toàn cảnh. Kia là con đường mòn cô đã dùng để đi tới đây. Một hàng cây hình bán nguyệt cô đang trốn đằng sau. Ở chân trời phía sau Miriam - Mia phải chớp chóp mắt để tầm nhìn hiệu quả.

Một hố sâu.

Anh ta đã dựng một nơi hiến tế trong bãi đất trống, ngay bên mép một cái vực.

Không.

Mia rón rén bước đi giữa hàng cây. Cuối cùng, cơ thể cô có vẻ đã hoàn toàn tương tác với não. Mắt trái cô bị dính chặt bởi thứ gì đó hẳn là máu từ vết thương trên đầu, nhưng giờ nó chẳng có gì khác biệt, vì cô đã có thể di chuyển trở lại. Cơ thể và não của cô đang hoạt động cùng nhau. Cô tìm đường xuyên qua đám thạch nam, mỗi bước chân lại mang cô tới gần hơn, trong lúc người thanh niên phủ lông vũ đứng dậy, đi ra sau Miriam và nắm lấy cái gì đó.

Chết tiệt.

Anh ta tròng một sợi dây quanh cổ cô.

Bị thắt cổ và tạo tư thế trong hình ngôi sao năm cánh bằng nến.

Mia đến gần hơn. Bây giờ hoặc là không bao giờ; anh ta sẽ giết Miriam trừ phi cô làm gì đó. Cô nâng khẩu Glock lên mắt nhưng vẫn không thể nhìn được mình đang nhắm vào cái gì.

Rồi, bỗng nhiên, có tiếng động trên trời. Người thanh niên ngẩng nhìn lên trời theo bản năng, vẻ mặt sửng sốt.

Tiếng gió mạnh.

Một chiếc trực thăng.

Vậy là cuối cùng họ cũng nhận được lời nhắn của cô.

Họ đã tìm thấy cô.

Nhưng rồi.

Nhiều tuần sau đó, đêm nào Mia Krüger cũng tua đi tua lại đoạn phim này trong đầu.

Mồ hôi đẫm gối.

Thét lên tỉnh giấc.

Cảnh quay chậm.

Người thanh niên phủ lông vũ kinh ngạc nhìn lên bầu trời, choáng váng trước âm thanh đang nhấn chìm khu rừng tĩnh lặng. Bị phân tâm, tay anh ta buông thõng xuống hai bên sườn.

Miriam quỳ ở đó.

Lõa thể.

Một chiếc trực thăng.

Âm thanh của sự giải cứu.

Âm thanh của tự do.

Và rồi cô ấy bắt đầu chạy.

Mia nâng khẩu Glock và nhảy bật dậy trên bãi đất trống

Không, không.

”Miriam!"

Người đàn ông giật mình trước thay đổi đột ngột này - trực thăng trên trời, Mia lao đến anh ta, khẩu súng của cô bất ngờ xuất hiện trên tay anh ta, khẩu Glock anh ta đã lấy từ cô - cố gắng hiểu mọi chuyện.

“Miriam!”

Đoạn phim tiếp tục.

Tay bị trói, đôi chân trần đang chạy, về phía âm thanh của sự tự do, về phia mép vực.

Không, Miriam, không!

Giờ cô đã có thể thấy chiếc trực thăng. Người thanh niên nhắm khẩu súng vào Mia, nhưng cô không buồn để ý đến những viên đạn đang nện quanh chân mình. Cô phát hiện ra thứ sức mạnh cô không ngờ mình cũng sở hữu.

“Miriam!”

Mia nâng súng lên mắt phải trong lúc chạy vào bãi đất trống. Cô nghe thấy tiếng cánh quạt khi con thú máy lơ lửng trên mép của khoảng không.

Và rồi cô ấy biến mất.

Miriam thậm chí còn không cảm thấy nó.

Qua mép vực.

Người thanh niên lông vũ. Mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong khi Mia cuối cùng cũng tìm thấy anh ta trong tầm ngắm và nã hết băng đạn.

“Miriam!”

Những ngón tay trắng bệch buông rơi khẩu súng và anh ta khuỵu gối ngã xuống nền đất lạnh.

Cô không thể nhìn thấy mắt Munch, nhưng cô có thể cảm nhận nó, lòng trắng, khi ông nhìn cô con gái lõa lồ của mình rơi vào không trung.

Mia nhìn thấy ba phát bắn cuối cùng của mình tìm đúng mục tiêu.

Mắt anh ta toát lên một biểu cảm cô không thể hiểu được.

Da thịt đằng sau bộ lông vũ run rẩy.

Và rồi anh ta ra đi.

Cô gần như không còn tỉnh táo khi tới được mép vực và nhìn thấy một cơ thể cong queo, lõa thể, trắng bệch ở dưới đáy.

Miriam.

Mia quỳ sụp xuống, suýt ngất. Khẩu súng tuột khỏi tay cô.

Không.

Làm ơn.

Tiếng trực thăng tắt dần.

Và rồi.

Miriam.

Cô không còn ở đó nữa.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.