Holger Munch chiêu nước từ vòi để nuốt mấy viên thuốc giảm đau và thở khò khè nhìn hình phản chiếu của mình trong chiếc gương trên bồn rửa.
Cái quái gì vậy?
Ông vã nước lạnh lên mặt, nhưng cơn đau vẫn không giảm. Có lẽ bác sĩ của ông đã đúng. Không tốt cho sức khỏe. Phải tập thể dục nhiều hơn. Hút thuốc ít đi. Có phải đó là lý do ông cảm thấy tệ như thế này?
Điều tra viên mập mạp lấy tay áo khoác lau mặt và tiếp tục thở chậm trong lúc đợi mấy viên thuốc phát huy hiệu quả. Họ đang nghỉ giải lao năm phút giữa buổi họp nhóm. Những người khác đang đợi ông. Sốt ruột. Tất cả họ đều vậy từ khi cái tên mới nhất xuất hiện.
Jacob Marstrander.
Ban đầu Munch cũng thấy hoài nghi; có quá nhiều điểm xuất phát sai lầm trong vụ điều tra này, có quá nhiều đối tượng khả nghi rồi, nhưng giờ ông đã chắc: đây là người đàn ông họ đang tìm kiếm.
Vấn đề duy nhất là Jacob Marstrander có vẻ đã biến mất vào không khí. Đã hai ngày trôi qua, và vẫn không có gì. Họ đã lục soát căn hộ của anh ta tại Ullevålsveien, nhưng vô ích. Họ đã khám xét văn phòng của anh ta, một tổ chức một thành viên nhỏ, Tư vấn JM, nhưng không tìm được gì có thể cho họ bất cứ điều gì về nơi ở của anh ta.
Tên khốn bệnh hoạn.
Munch cúi đầu xuống bên dưới vòi nước và uống thêm nước, cuối cùng cũng cảm thấy mấy viên giảm đau đang phát huy tác dụng Ông nhìn vào gương lần cuối, vuốt tay lên mặt, cố mỉm cười và bình tĩnh quay lại phòng sự cố.
“Được rồi, ta đang nói đến đâu nhỉ?” ông nói, tiến vào vị trí cạnh màn hình. “Ludvig?”
“Vẫn không có gì từ sân bay," Grønlie nói. “Tất nhiên, anh ta có thể đã thử trốn đi bằng tàu hỏa, hay bằng xe hơi, nhưng ta không thấy có báo cáo nào cho thấy bất kỳ ai mang tên đó đã vượt biên.”
“Vậy anh ta vẫn ở Na Uy?”
“Ta không biết,” Kim Kolsø nói. “Nhưng ta đã báo cho Interpol.”
“Tốt,” Munch gật đầu.
"Và ảnh của Marstrander?”
“Sáng nay đã phát đến mọi tòa soạn báo - ông muốn như vậy, phải không?” Anette Goli hỏi.
“Tất cả chúng ta đều đồng ý hết chứ nhỉ?” Munch hỏi.
“Không, không phải tất cả chúng ta,” Curry càu nhàu.
“Thôi, bỏ qua đi, Curry. Đừng thế nữa chứ." Goli thở dài.
“Cái gì?”
“Chúng ta đã đồng ý rồi,” Ludvig Grønlie cắt ngang.
“Thật ngu ngốc, tôi chỉ muốn nói thế thôi,” Curry lại càu nhàu. “Lần nào cũng như thế. Ngay khi ta cho ảnh lên các phưong tiện truyền thông, điện thoại sẽ không ngừng kêu bởi các cuộc gọi từ những kẻ ngốc thích làm việc tốt cứ tưởng họ đã nhìn thấy kẻ khả nghi lảng vảng trong gara nhà mình. Ý tôi là...”
“Lần cuối tôi kiểm tra thì tôi vẫn là người lãnh đạo tổ này,” Munch nghiêm nghị nói. “Và tôi đã hạ lệnh hôm nay phát tán ảnh của anh ta, phải không?”
“Tôi biết,” Curry tiếp tục. “Tôi chỉ…”
“Nó đã xuất hiện trên Internet rồi,” Ylva nói, giơ điện thoại lên.
“Tốt. Hy vọng nó sẽ có kết quả."
Đầu Munch đau như búa bổ. Ông uống một ngụm nước từ cái chai trên bàn. “Được rồi, còn gì nữa?” Ông nhìn quanh phòng. “Mia đâu?” ông cau mày nói.
“Tôi nhận được tin nhắn. Cô ấy bảo đang có việc. Cô ấy sẽ đến sau,” Grønlie nói.
“Việc gì?”
“Cô ấy không nói."
“Được rồi,” Munch có vẻ bực bội, và phải mất một lúc ông mới tiếp tục. “Đã hai ngày trôi qua, và không có ai nhìn thấy bóng dáng Jacob Marstrander. Như thế là chưa hiệu quả rồi, các anh chị. Hẳn phải có người biết gì chứ. Anh ta hẳn phải được nhìn thấy ở đâu đó. Có thấy thông tin xe anh ta rời khỏi thủ đô không?"
“Không có gì từ các đường có trạm thu phí," Kim nói.
”Điện thoại của anh ta thì sao?”
“Theo Telenor, nó hoạt động lần cuối cùng từ địa chỉ nhà anh ta vào thứ Sáu," Gabriel Mark nói. “Kể từ đó, không có tín hiệu nào.”
“Còn máy tính ta tìm được từ văn phòng của anh ta?”
“Hoàn toàn trống trơn,” Gabriel nói.
“Thật đấy à, mọi người?” Munch thở dài. “Không có gì hết?”
“Ông có muốn chúng ta thẩm vấn các cư dân trại lần nữa không?” Kim Kolsø hỏi. “Tôi biết chúng ta đã ở đó hôm qua, nhưng biết đâu các cô gái đang giấu gì đó?”
“Cũng đáng để thử,” Munch nói. “Cậu làm nhé?”
Kim gật đầu. “Tờ rơi ta tìm được,” Ylva thận trọng nêu ý kiến.
“Sao?”
“Hãy ngăn chặn Trang trại Løken. Hội Bảo vệ Động vật.”
“Ừ? Có may mắn gì không?”
“Tôi giờ thì chưa có gì, nhưng có điều hơi lạ...”
Munch dần thiếu kiên nhẫn khi cơn đau đầu quay trở lại dữ dội hon. “Kiểm tra lại đi,” ông nói cộc lốc. “Xem có bất cứ kết nối nào tới - họ được gọi là gì?”
“Hội Giải phóng Động vật”.
“Phải. Tốt. Thử lại đi. Xem ta có tìm thêm được gì ở đó không. Ba ngày rồi, mọi người, thế này thì chưa đủ hiệu quả rồi.”
Munch vừa nhấp thêm ngụm từ chai nước thì điện thoại của ông rung lên trên mặt bàn phía trước.
Marianne?
Munch xin phép và bước vội ra ngoài ban công.
“Chào bà?"
“Holger?”
Ông có thể nhận ra từ giọng bà. Kể cả sau ngần ấy năm.
Rằng có gì đó không ổn.
"Ông đấy à, Holger?” Giọng bà run rẩy.
"Ừ, tôi đây, Marianne. Có chuyện gì vậy?”
Ông tìm được điếu thuốc trong túi áo.
"Ông có nghe được tin gì từ Miriam không?”
“Sao cơ, không? Mấy ngày rồi không có gì, sao vậy?”
Đầu đây bên kia trở nên im lặng.
"Chỉ là...”
“Có chuyện gì vậy?” Munch hỏi lại, châm điếu thuốc.
“Đáng lẽ tối qua con bé phải đón Marion, nhưng tôi không thể liên lạc được với nó.”
“Ý bà là sao?”
“Tôi đã chăm sóc Marion...”
“Miriam đi vắng hả?”
“Tôi không chắc," Marianne tiếp tục. “Ý tôi là, tôi không muốn gây rắc rối, nhưng tôi không biết phải gọi ai khác.”
“Tất nhiên bà nên gọi tôi,” Munch nói.
“Ông không phiền chứ?"
“Tất nhiên là không, Marianne. Tôi chắc chắn là không có gì đâu," Munch cố thuyết phục. “Bà biết Miriam có thể như thế nào rồi đấy…”
“Con bé không còn ở tuổi mười lăm nữa, Holger,” Marianne ngắt lời ông. “Tôi lo lắm. Đáng lẽ tối qua con bé phải ở đây. Nó đã nói dối tôi, Holger.”
“Ý bà là sao?”
“Nó bảo đang giúp Julie gì đó, nhưng tôi đã gọi Julie, và đúng là phải mất chút thời gian, nhưng hóa ra chuyện không chỉ có thế.”
“Không chỉ có thế?”
”Một cuộc đột nhập."
“Bà đang nói gì vậy?”
“Một cuộc đột nhập bất hợp pháp. Nó không giúp đỡ Julie, nó chỉ dùng Julie làm cớ.”
Munch cố gắng nắm bắt vấn đề.
“Cuộc đột nhập nào, Marianne?”
“Cũng mất kha khá thời gian, nhưng cuối cùng tôi cũng bắt Julie nói ra. Nó lại tham gia biểu tình rồi."
“Miriam?”
“Ông có nghe tôi nói không đấy, Holger?” Giọng bà giờ gắt lên, và Munch cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo. Cơn đau đầu của ông đã biến mất.
“Cứ bình tĩnh, Marianne,” Munch nói, hút thêm một hơi thuốc. “Chắc chắn không có gì đáng lo đâu. Ta đã gặp chuyện này trước kia rồi mà, phải không? Con bé là như vậy đấy. Nổi loạn. Bà biết Miriam là thế nào rồi đấy, nó luôn phải…”
“Lạy Chúa, Holger, con bé đang mất tích! Ông có nghe tôi nói gì không vậy?”
“Tất nhiên tôi đang nghe đậy. Nó tham gia một vụ đột nhập hả? Vụ đột nhập nào?”
“Hội Bảo vệ Động Vật,” Marianne nói. “Đâu đó ngoài Hurum. Đáng lẽ nó phải về từ tối qua.”
“Bắt đầu từ đầu nào. Con bé đã đi đâu?”
“Julie nói là có gì đó không ổn,” Marianne giải thích. “Nên nó bị hoãn lại. Vụ đột nhập ấy. Họ đã thống nhất từ trước là sẽ trốn trong ba ngày, nếu có gì đó không ổn.”
“Vậy là nó đang trốn?” Munch nói, có phần không hiểu.
“Không, Holger. Người đàn ông đến đón Miriam chính là ngưòi có ảnh đăng đầy trên Internet.”
“Ai?”
“Người ông đang tìm kiếm. Từ vụ án khác.”
Xa xăm, ở phía bên kia dây nói, dường như Marianne đã cạn kiệt hoi sức. “Tôi sợ lắm, Holger,” Marianne thì thào.
“Bà đang nói về Jacob Marstrander?"
“Phải,” Marianne thì thào.
Cái quái gì vậy?
“Bà nói chuyện với Julie khi nào?”
Không thể nào.
“Hai phút trước. Ngay vừa nãy.”
Làm thế nào...? Sao lại…?
“Và Julie chắc chắn Miriam đã vào xe của anh ta?”
“Julie kể với tôi về anh ta. Nó sợ hãi. Nó nghĩ hẳn phải có chuyện gì đó. Cũng không một ai trong số những người còn lại có thể liên lạc với anh ta.”
Chuyện này không có thật.
“Julie có đang ở nhà không?”
Giữ giọng bình tĩnh đi. Đừng khiến Marianne lo lắng thêm nữa.
“Có, ở Møllergata. Ông còn nhớ nó sống ở đâu không?”
Miriam.
"Có, có, tất nhiên tôi nhớ.”
Hội Bảo vệ Động vật.
"Vậy ông sẽ nói chuyện với nó chứ?"
Không.
“Tất nhiên, Marianne. Tôi ngắt máy đây, để gọi cho nó đã, nhé? Tôi sẽ nói chuyện với bà sớm."
Chuyện này không có thật.
Munch ngắt máy và chạy trở lại phòng sự cố, thấy mọi người đều nhìn ông chằm chằm.
“Curry. Kim. Đi với tôi!” Munch hét lên.
Hai người sửng sốt nhìn lại ông.
“Vâng?”
“Những người còn lại, tôi cần tất cả những gì ta có về một nỗ lực giải cứu động vật nào đó, một vụ đột nhập được lên kế hoạch sẽ diễn ra tại Hurum vài ngày trước bởi Hội Bảo vệ Động vật. Tôi cần tất cả những gì mọi người có thể tìm được. Bắt đầu bằng Julie Vik. Cô ấy là chìa khóa của chúng ta. Tôi cần thông tin đó ngay. Hôm qua.”
“Chúng ta...” Ludvig Grønlie bắt đầu, nhưng Munch đã ra khỏi cửa.