Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Nguời phụ nữ bốn mươi tuổi mặc quần soóc, áo khoác đỏ dày đứng dưới ánh đèn đường tại sân vận động Bislett, nhìn người đàn ông mập mạp mặc áo khoác bạc màu rời khỏi dãy nhà. Ông châm một điếu thuốc và có vẻ đang suy nghĩ gì đó trước khi vào trong chiếc Audi đen và lái đi.

“Chúng ta đang đợi gì vậy?"

Chàng trai trẻ cạnh cô ta, trẻ hơn cô ta hai mươi tuổi, lo lắng liếc nhìn xung quanh, kéo cái mũ trùm xuống quá tai.

“Tôi đang lạnh cóng đây.”

“Im lặng nào,” người phụ nữ nói, thọc tay vào trong túi áo kiểm tra xem nó còn ở đó không.

Chiếc lắc tay.

“Nó khó khăn đến mức nào mới được chứ?” chàng trai hỏi, những ngón tay run rẩy châm điếu thuốc đang đung đưa trên khóe miệng. “Tôi tưởng cô nói cô ta sẽ đưa tiền cho chúng ta?”

Người phụ nữ áo khoác đỏ hối hận vì đã mang cậu ta theo; xét cho cùng, họ đâu có biết rõ nhau. Đáng lẽ cô ta nên tự mình làm việc này, một việc lẽ ra cô ta đã phải làm từ lâu.

Cô ta thắt chặt áo khoác quanh người và tiếp tục nhìn lên tầng hai tòa nhà. Trên đó có ánh sáng mờ, nên hẳn cô đang ở nhà, tuy nhiên có gì đó không đúng.

“Tôi cần một liều,” chàng trai nói, khẽ ho một tiếng.

“Im lặng đi,” người phụ nữ lại nói, vì giờ chính cô ta cũng cảm thấy nó.

Cơn thèm một mũi tiêm sẽ làm nỗi đau khổ của cô ta biến mất, sẽ cho cô ta sự ấm áp như mong muốn.

”Cho tôi xem nào,” anh ta nói, đưa tay ra.

"Cho cậu xem cái gì?”

"Cái lắc tay. Tôi tưởng cô nói cô ta sẽ trả chúng ta tiền vì nó?"

Cô ta lại nhìn lên căn hộ và cho cậu trai xem món đồ trong túi áo.

“Cái này hả?” Chàng trai có vẻ không mấy tin tưởng khi giơ cái vòng về phía ánh đèn đường.

“Cái này thì đáng gì được chứ? Trông giống một món đồ vớ vẩn, đúng kiểu trẻ con hay đeo. Khốn kiếp. Đáng lẽ ta nên cướp một quầy hàng hay gì đó, một cửa hàng 7-Eleven, vào rồi ra trong vòng năm phút; chúng ta kiếm được gì từ thứ này chứ? Thôi đi, cô điên à?"

Người phụ nữ giật cái lắc lại nhét vào túi áo khoác.

Một cái lắc bạc, một trái tim, một mỏ neo và một chữ cái. M.

“Giá trị tinh thần,” cô ta nói nhỏ, cơn thèm giờ đang trỗi dậy mãnh liệt.

”Hở?"

Chàng trai căng thẳng liếc xung quanh và hút thêm một hơi.

“Quỷ tha ma bắt nó đi, cứ làm một vụ 7-Eleven thôi. Hoặc để xem Leffe có cho chúng ta một ít không. Anh ta mang ơn tôi. Thế nào anh ta cũng cho chúng ta một liều, và anh ta sống gần đây thôi - thế nào? Mẹ kiếp, cái lắc này thậm chí còn không đáng năm đồng - có nghĩa lý gì chứ? Tôi không quanh quẩn ở đây nữa đâu.”

Người phụ nữ áo khoác đỏ nhìn lên đúng lúc cánh cửa mở ra và một cô gái tóc đen xuất hiện ngoài ban công. Cô cầm một ly rượu. Cô đứng đó một lúc; có Vẻ như đang nhìn chăm chăm bóng tối của thành phố, rồi cô vào trong nhà, đóng cánh cửa lại sau lưng.

Mia Krüger.

Đáng lẽ cô ta nên làm việc này từ lâu.

Rất, rất lâu.

“Ôi, thôi nào,” chàng trai nói, gần như cầu xin, ném đầu mẩu thuốc qua một bên. “Biến khỏi đây thôi, được chứ? Tôi lạnh cóng rồi."

“Im đi. Chuyện này không phải chỉ vì tiền.”

“Không phải à,” chàng trai hỏi.

“Không.”

“Nhưng chết tiệt, cô đã bảo...”

”Chúng tôi từng là bạn,” người phụ nữ bực bội ngắt lời anh ta.

Đáng lẽ cô ta nên đến một mình.

“Bạn? Ai? Cô và người phụ nữ trên kia à?”

“Ngậm mồm lại, được không?”

“Nếu là bạn, sao cô không hỏi vay tiền cô ta? Lạy Chúa, Cisse, lố bịch thật! Tại sao ta đứng ngoài này?"

“Không, không phải cô ấy. Sigrid cơ.”

“Sigrid là ai?”

“Chị gái cô ấy.”

Chàng trai lấy bao thuốc sắp hết từ trong túi áo và cố cuốn một điếu nữa bằng chỗ vụn thuốc còn lại, mắt đảo điên loạn.

“Trời ơi, Cisse, tôi không đùa đâu, tôi không đợi thêm được nữa, tôi cần cái gì đó. Cô không cần à?”

“Tôi đã ở đó,” người phụ nữ áo khoác đỏ nói, mắt không rời khỏi cái bóng trong căn hộ phía trên.

“Ở đâu?"

“Tôi đã thấy anh ta."

“Ý cô là sao?"

"Tôi đã thấy anh ta giết cô ấy."

Cậu ta chợt im lặng. Dừng lại, với điếu thuốc trên môi và cái bật lửa trước mặt, không châm lửa.

“Lạy Chúa, Cisse, cô đang làm tôi sợ đó. Giết ai?”

Sigrid.

Cô ta có thể cảm thấy nó đang trở lại.

Đáng lẽ cô ta nên đến từ rất lâu rồi.

Cô ta đã ở đó.

“Lạy Chúa, Cisse. Tôi chỉ muốn phê thôi. Tôi tưởng cô nói chúng ta sẽ lấy ít tiền mặt?”

"Cái gì?”

“Tôi dám chắc Luffe sẽ cho chúng ta nợ. Anh ta không ở xa đâu. Xin cô đấy. Việc này mất thời gian quá."

Người phụ nữ bốn mươi tuổi cẩn thận nắm lấy chiếc lắc bạc nhỏ trong túi lần nữa, cảm nhận nó giữa mấy ngón tay khi ánh đèn ở căn hộ phía trên bỗng biến mất và chỉ còn lại bóng tối.

“Đi thôi.”

“Cậu câm mồm đi một lúc được không?”

“Mẹ nó chứ, Cisse! Cô có đi không hả?”

“Cậu chắc chắn Luffe sẽ cho ta nợ chứ?”

“Tất nhiên, anh ta mang ơn tôi mà. Cái này chẳng ít gì đâu. Đi thôi.”

Cô ta liếc nhìn lần cuối lên những ô cửa sổ tối đen của căn hộ. Và đi theo chàng trai dặt dẹo xuống Pilestredet.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.