Miriam Munch quỳ trên sàn hầm thô cứng, cố gắng nhai mấy viên nhỏ, cứng rơi ra từ cái lỗ trên tường. Thức ăn cho động vật. Cô đã thề sẽ không bao giờ cho mấy viên bột ghê tởm đó vào miệng lần nữa, nhưng cô không thể chịu đựng thêm được. Cô đói ngấu. Cơ thể gào thét đòi ăn. Cô gần như ngất đi trong cái bánh xe mà cô phải bò bằng cả tứ chi để làm nó quay. Lòng bàn tay cô bầm tím, đầu gối rách chảy máu. Cô không thể tiếp tục. Cô cần cho gì đó vào dạ dày, nếu không cô sẽ chết. Cảm giác của cô là thế đấy. Cô sẽ chết trong tầng hầm lạnh lẽo này.
Trừ phi cô có gì đó để ăn.
Cô nhặt nửa tá viên thức ăn cho động vật trên sàn nhà và đặt chúng lên lưỡi. Cố hết sức không nghĩ tới việc chúng được làm từ cái gì, dùng răng nghiền nát chúng, giả vờ như mọi thứ đều ổn. Cô thò đầu vào phía dưới cái vòi của bình nước lớn nuốt lấy nuốt để, và lần này mấy viên thức ăn không trào ngược lên. Tạ ơn Chúa.
Cô đặt thêm lên lưỡi và lập lại quy trình, nhai kỹ hết mức trong khi cố gắng làm xao nhãng tâm trí, rồi uống nước và nuốt chửng chúng.
Giúp tôi.
Miriam quấn chặt chăn quanh mình, và nhắm mắt lại. Cô tan biến vào trong tâm trí. Đây không phải sự thực. Cô không ở đây. Cô đang ở một nơi nào khác. Cô đang ở nhà. Bên bàn ăn sáng. Marion vừa dậy. Cô có thể ngửi thấy mùi cà phê mới đun. Marion đang ngái ngủ. Con bé không muốn cởi quần áo ngủ. Con bé chỉ muốn ngồi vào lòng mẹ. Trong ảo mộng của Miriam, không có côn trùng. Không có những con bọ bò trên sàn nhà xi măng. Không có những cơn gió lạnh của mùa đông đến quá sớm thổi từ khe hở sàn nhà. Dưới sàn nhà có hệ thống sưởi. Marion muốn buộc tóc đuôi ngựa. Johannes mỉm cười với cả hai mẹ con. Anh không phải đi đâu. Không phải Úc. Chỉ có ba người họ. Họ dành cả ngày bên nhau. Đó là một ngày nghỉ. Họ sẽ xem phim và ăn bắp nổ.
Tại sao không có ai đến?
Giúp tôi.
Làm ơn.
Miriam gần như không nhận thức được cánh cửa đã mở cho tới khi người thanh niên lông vũ xuất hiện trước mặt cô cùng khẩu súng và thứ gì đó trong tay kia.
“Kế hoạch thay đổi rồi.”
“Cái gì?" Miriam lẩm bẩm, không chịu để hơi ẩm từ căn bếp ở nhà biến mất khỏi tâm trí mình.
“Đúng dậy,” người đàn ông nói, đá cô để đẩy cô dậy.
Cô chậm chạp đứng dậy, quấn chặt chăn quanh mình hơn.
“Kế hoạch thay đổi," người thanh niên mắt đen nhắc lại. “Tôi đã biết là đáng lẽ tôi nên chọn người kia mà. Cô không có gì tốt cả, và giờ mọi thứ bị hủy hoại hết rồi.”
Miriam chậm chạp mở mắt ra nhìn anh ta. Một cánh tay giơ ra đang nắm khẩu súng, và thứ gì đó đang được vung vẩy trên không. Một mái tóc giả màu vàng hoe.
“Nhung vẫn đủ thời gian cho việc này,” người đàn ông mắt đen nói. “Đội cái này vào."
Miriam không biết ý anh ta là gì.
“Mang nó vào, tôi muốn xem nó trông như thế nào.”
“Jacob, xin anh,” Miriam van nài, nhưng cô thậm chí còn không biết liệu những từ ngữ đã rời khỏi môi chưa.
“Mang vào,” người đàn ông cười khẩy, ấn mái tóc giả cho cô. “Tôi đã xem thường bọn họ. Một bức ảnh? Tôi? Cô có thể tưởng tượng được họ đã tìm ra bằng cách nào không?”
“Anh đang nói gì?” Miriam thều thào, vẫn không biết liệu từ ngữ đã rời khỏi môi chưa.
“Mang vào," sinh vật lông vũ lại ra lệnh.
Cô gật đầu thận trong và chậm chạp đội bộ tóc giá lên đầu. N guời thanh niên nhìn cô từ bên cạnh.
“Cô trông giống bà ấy." Anh ta mỉm cười. “Tốt. Vậy là xét cho cùng cũng không lãng phí.”
Miriam cố nói gì đó, nhưng không thể.
“Đừng lo cho tôi,” người đàn ông nói. “Tôi sẽ ổn thôi. Phải thừa nhận là có hơi sớm - xét cho cùng, họ đã trả tiền cho ba tháng - nhưng chỉ cần ta làm những gì cần làm thì chuyện đó không thành vấn đề, cô có đồng ý không?”
“Anh… sẽ làm gì với tôi?” Miriam lắp bắp, và lần này hẳn cô đã nói thành tiếng, vì người thanh niên lông vũ đã phản ứng lại và nhìn cô với vẻ tò mò.
“Tôi sẽ giết cô. Cô nghĩ tôi sẽ làm gì chứ?"
Miriam chết điếng.
“Tôi đã định đợi - nhưng giờ họ đã đăng hình tôi lên Internet rồi, nên tốt hơn hết ta cứ làm việc này xong sớm chừng nào tốt chừng đấy, trước khi có ai đó đến đây.” Người thanh niên lông vũ cười nhạt. “Đi nào.”
Và anh ta cẩn thận vuốt mái tóc giả của cô. “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ bên ngoài rồi.”